Chương 21: (Vô Đề)

Hai người một trước một sau đi dọc theo cầu thang về phòng ký túc. Lục Bạch Thiên đi phía trước, vạt áo lấm lem bụi đất dưới ánh đèn lờ mờ cứ liên tục đập vào mắt Hứa Lê Minh.

Còn cả đôi chân trần dưới gấu váy ngủ, hiện rõ hai vết xước chói mắt.

Đều tại cái giấc mơ quái quỷ kia hại mình nghĩ lung tung. Hứa Lê Minh thầm trách bản thân, sau đó bước nhanh hơn để đi song song với nàng.

"Cậu đợi chút." Vào phòng, Hứa Lê Minh nói khẽ. Cô tìm lọ thuốc mỡ trong ngăn kéo, kéo Lục Bạch Thiên lại, ép nàng ngồi xuống trước mặt mình.

Cô gái luống cuống ngã vào chiếc ghế lười mềm mại. Nàng vội vàng muốn bỏ chạy, ai ngờ càng vùng vẫy càng lún sâu, cuối cùng chỉ có thể ôm chặt tay vịn ghế, chỉ để lộ mắt cá chân ra ngoài.

Đầu ngón chân xinh đẹp căng cứng.

Trong lòng Hứa Lê Minh trào dâng một cảm giác kỳ lạ. Cô buộc mình rũ mắt xuống, dập tắt luồng điện xẹt qua trong tim.

Cúi đầu bôi thuốc.

Cả hai đều không nhắc lại chuyện vừa xảy ra, im lặng ai về giường nấy, ngủ một mạch đến sáng.

Ít nhất là Hứa Lê Minh ngủ một mạch đến sáng.

Khi cô rửa mặt xong đi ra, Đào Ninh và Tôn Mộc Nhã đang vây quanh Lục Bạch Thiên, kẻ tung người hứng mắng chửi gì đó rất hăng.

"Sao thế?" Hứa Lê Minh vừa buộc tóc vừa đi tới hỏi.

"Hôm qua bọn tôi tìm được cái tài khoản kia rồi, hôm nay nó lại cập nhật bài mới, mà còn kinh tởm hơn nữa." Đào Ninh làm vẻ mặt muốn nôn.

"Thậm chí còn làm giả video nữa." Tôn Mộc Nhã đưa điện thoại cho Hứa Lê Minh. Hứa Lê Minh nhìn hình ảnh bên trong, vô thức cảm thấy buồn nôn.

Cô tắt màn hình điện thoại.

Lục Bạch Thiên không nói một lời, không khóc cũng không làm loạn. Nàng chỉ nhìn chằm chằm vào bức tường, không biết đang nghĩ gì, chỉ có bàn tay tự cấu véo đến sắp chảy máu là để lộ sự phẫn nộ.

Hứa Lê Minh đi qua bên cạnh nàng, nhẹ nhàng gỡ tay nàng ra.

"Các cậu đi học trước đi." Hứa Lê Minh nói, "Bạch Thiên, cậu cũng đi đi."

"Tôi tự giải..." Lục Bạch Thiên ban đầu định từ chối, nàng không muốn làm phiền Hứa Lê Minh thêm nữa, nàng đã khiến Hứa Lê Minh lo lắng quá nhiều rồi.

Nhưng bị Hứa Lê Minh ngắt lời.

"Hai cậu đi cùng cậu ấy nhé. Yên tâm, chuyện này tôi đã nhúng tay vào thì sẽ quản đến cùng." Giọng điệu Hứa Lê Minh nhẹ nhàng, cô mỉm cười vỗ vỗ vai Lục Bạch Thiên, "Tin tôi thì đưa điện thoại cho tôi, rồi đi học cho ngoan."

Điện thoại bị Hứa Lê Minh rút lấy, Lục Bạch Thiên ngẩn ngơ nhìn cô.

Sau đó nàng lau nước mắt, đeo ba lô lên, ngoan ngoãn đi ra khỏi cửa.

Nàng vĩnh viễn tin tưởng Hứa Lê Minh.

Hứa Lê Minh lại xin nghỉ học. Vì cô thường xuyên xin nghỉ, hơn nữa thầy cố vấn gần đây bận tối mắt tối mũi nên đồng ý rất nhanh.

Cô ngồi trong phòng ký túc xá, vừa xem những nội dung bẩn thỉu kia, vừa xem trang cá nhân của Lục Bạch Thiên. Ảnh trên trang cá nhân của Lục Bạch Thiên ít đến đáng thương, chỉ lèo tèo ba bốn tấm, đều là ảnh phong cảnh trong trường Hoa Truyện.

Nhưng chính mấy tấm ảnh ít ỏi này cũng bị lưu lại hết, đăng cùng với những tấm ảnh chụp lén lên web đen, tạo nên bầu không khí chia sẻ đời thường như thật.

Hứa Lê Minh nhìn hai chiếc điện thoại, đầu ngón tay gõ nhịp lên mép bàn. Kiếp trước sau khi tốt nghiệp, cô từng thấy vài tin tức tương tự, những cô gái khác đã phản kích như thế nào nhỉ?

Hứa Lê Minh cầm điện thoại của mình lên, do dự hồi lâu rồi bấm gọi một số điện thoại đã nằm im lìm trong danh bạ rất lâu.

"Alo, dì Tiết." Cô nhẹ giọng gọi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!