Chương 2: (Vô Đề)

Hứa Lê Minh không nghe được câu trả lời. Chờ đến khi cô tỉnh lại thì đã là sáng hôm sau. Ánh nắng sạch sẽ xua tan sự vẩn đục trong phòng, giường khách sạn đã được dọn dẹp phẳng phiu, gối đầu xếp ngay ngắn đặt cạnh nhau.

Còn bản thân Hứa Lê Minh thì nằm chỏng chơ trên sàn nhà.

Trong đầu Hứa Lê Minh vẫn còn sót lại sự mụ mị, cô nhìn trần nhà trầm mặc hồi lâu, lúc này mới vịn sàn nhà đứng dậy. Từ cơn đau âm ỉ sau gáy mà xét, có vẻ cô đã bị ai đó đẩy một cái rơi xuống đất.

Đêm qua say quá đà, nhưng căn cứ vào những ký ức vụn vặt trong đầu thì tuy rượu phẩm của cô kém, nhưng chắc là chưa làm gì quá giới hạn. Hứa Lê Minh cầm ly trà đã nguội lạnh trên bàn uống một ngụm, rồi gọi điện cho Trần Nghiên.

"Alo, chị Lê Minh, ở khách sạn thấy thế nào?" Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói ngọt lịm của Trần Nghiên.

"Cũng được." Hứa Lê Minh không dám nói mình ngủ sàn nhà cả đêm, bèn lảng sang chuyện khác, "Hôm qua ai đưa tôi về vậy?"

"Một sinh viên làm thêm ấy mà." Trần Nghiên không để ý lắm, tiếp tục cười nói, "Chị Lê Minh, chuyện tiền nong kia..."

Trần Nghiên được coi là bạn nối khố của Hứa Lê Minh, chỉ là cô ấy từ nhỏ đã bất hòa với cha mẹ nên bỏ học từ cấp ba ra đời lăn lộn, nhiễm đầy thói đời. Hai người không cùng một thế giới nên cũng chẳng thường xuyên liên lạc.

Nhưng nể tình cái khách sạn này, Hứa Lê Minh vẫn buông tha. Trần Nghiên lập tức vui vẻ ra mặt, liên tục nói cảm ơn: "Chị Lê Minh, sau này chị chính là chị ruột của em! À mà hôm nay chị không phải khai giảng sao, thế nào lại..."

Khai giảng? Hứa Lê Minh ngẩn người.

----

Chờ đến khi Hứa Lê Minh xách theo túi to túi nhỏ xuất hiện trước cổng trường Đại học Truyền thông Hoa Truyện, cô mới nhớ ra mình quên hỏi tên cô gái làm thêm kia.

Thôi bỏ đi, lần sau mời nàng ăn một bữa cơm rồi xin lỗi vậy.

Hứa Lê Minh rảo bước, rốt cuộc cũng kịp trà trộn vào hội trường trước giờ điểm danh. Cũng may vị trí của chuyên ngành Đạo diễn nằm ở cuối hội trường nên không gây chú ý cho người khác.

Hội trường Hoa Truyện có lịch sử lâu đời, được xây dựng theo kiến trúc Địa Trung Hải, trần nhà hình vòm, màu sắc phục cổ. Sinh viên cả kỳ nghỉ đông không gặp nhau nên không kìm được chuyện trò, tiếng ríu rít cười nói va đập lung tung trong đại sảnh rộng lớn.

Cảnh tượng trong hồi ức giờ đây ở ngay trong tầm tay, Hứa Lê Minh ngồi trong một góc, cảm thấy xa lạ như thể mình chỉ là một vị khách qua đường trong chính ký ức của mình.

Mãi cho đến khi một cái tên vang lên, mới làm cô như bụi trần lắng xuống, quay về với hiện thực.

"Lâm Vãn."

Người dẫn chương trình đọc tên, đám sinh viên xung quanh liền bắt đầu xôn xao. Lâm Vãn mặc chiếc áo len trắng thuần bước lên sân khấu. Ánh sáng hòa cùng mái tóc hắt lên bờ vai cô ta, trông như một nàng tiên.

Cho dù Học viện Điện ảnh chẳng thiếu trai xinh gái đẹp, nhưng Lâm Vãn vẫn cứ là người thu hút sự chú ý nhất.

Hứa Lê Minh không nhúc nhích, cô vẫn lười biếng dựa lưng vào chiếc ghế mềm, ánh mắt dõi theo người nọ. Cho dù nhiều năm sau Lâm Vãn đã mục nát từ bên trong, nhưng Lâm Vãn của tuổi mười chín vẫn như con hạc trắng đứng giữa trời mây.

Hứa Lê Minh cứ tưởng khi nhìn thấy lại cô ta, mình sẽ kích động phẫn nộ, nhưng cô lại bình tĩnh ngoài sức tưởng tượng. Trong lòng tuy có hận, nhưng không đủ để khiến cô thất thố.

Người phía trước đang thì thầm to nhỏ, Hứa Lê Minh ngước mắt nhìn lên. Ngồi ngay phía trước là hai cô gái, một người cao gầy búi tóc củ tỏi, người còn lại tóc ngắn ngang vai, chất tóc mượt mà như tơ lụa.

Bộ phận phụ trách hồi ức trong não Hứa Lê Minh bắt đầu vận hành điên cuồng, một lúc lâu sau mới nhớ ra tên của họ.

Cô gái cao gầy tên Tôn Mộc Nhã, người Quảng Đông, nói chuyện ôn tồn. Cô gái tóc ngắn tên Đào Ninh, đến từ phương Bắc.

Hai người này là bạn cùng phòng với cô, nhưng vì Hứa Lê Minh quanh năm không ở ký túc xá nên chỉ là xã giao sơ sơ. Lúc này họ đang thảo luận về Lâm Vãn.

"Ghen tị ghê, mới học kỳ một đã được bình bầu sinh viên ưu tú. Xinh đẹp thì không nói, thành tích còn tốt, lần này nổi tiếng toàn viện rồi." Tôn Mộc Nhã than thở.

"Đâu chỉ bây giờ, lúc lễ nhập học cậu ấy lên đài đàn piano, hồi đó tường tỏ tình trên Weibo mấy ngày liền đều là tên cậu ấy." Đào Ninh tránh ánh mắt của trợ lý quản lý lớp, lén nhét một miếng khoai tây chiên vào miệng, "Cùng là người mà khác cái mệnh ghê."

"Người theo đuổi cậu ấy cũng không ít, nam nữ đều có cả. À đúng rồi, cái cô tiểu thư nhà giàu trong lớp mình, họ Hứa ấy, chẳng phải bảo là theo đuổi từ hồi cấp ba sao, đến giờ Lâm Vãn cũng chưa thèm để ý tới."

Tôn Mộc Nhã nghe vậy vỗ Đào Ninh một cái, sau đó nhìn quanh quất: "Đều đang ở đây cả đấy, cậu cẩn thận kẻo người ta nghe thấy..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!