Chương 19: (Vô Đề)

Hứa Lê Minh dẫn Lục Bạch Thiên rời khỏi sân thượng lộng gió, bước vào dãy hành lang ấm áp.

Lục Bạch Thiên đi phía sau cô, yên lặng như một cái bóng.

Hứa Lê Minh một mạch đưa nàng về ký túc xá của mình. Khi mở cửa, nhóm Lâm Vãn đang ăn cơm, nhìn thấy Hứa Lê Minh liền dừng đũa, hai mặt nhìn nhau.

Ánh mắt Lâm Vãn đặc biệt gay gắt. Cô ta đứng dậy định nói gì đó, nhưng khi thấy Lục Bạch Thiên theo sau Hứa Lê Minh thì khựng lại.

Hứa Lê Minh coi bọn họ như không khí, chỉ quay đầu hỏi Lục Bạch Thiên: "Giấy tờ tùy thân cậu để đâu?"

"Ở đây." Lục Bạch Thiên ngồi xổm xuống, lấy đồ đạc của mình từ ngăn kéo dưới cùng ra, ôm vào lòng.

"Đi thôi." Hứa Lê Minh xoay người mở cửa, kéo Lục Bạch Thiên đi ra ngoài.

Trước khi đóng cửa, cô thấy Lâm Vãn hơi hé miệng như muốn nói gì, nhưng cô không quan tâm, đóng sầm cửa lại.

Hứa Lê Minh đưa người đến đồn công an gần đó, cung cấp ảnh chụp màn hình bài đăng, trang web đen và kể lại toàn bộ sự việc cho cảnh sát.

Chiều hôm đó cả hai đều xin nghỉ học. Khi trở lại trường thì trời đã nhá nhem tối.

Hứa Lê Minh đi trước, bóng đổ dài dưới ánh đèn đường. Lục Bạch Thiên lặng lẽ nhìn theo, nỗi sợ hãi chực trào như lũ quét mấy ngày nay dường như bị con đê vững chãi chặn đứng tại khoảnh khắc này.

Có một cảm giác an toàn như hồi bé trốn trong tủ quần áo.

Điện thoại của nàng reo liên hồi. Lục Bạch Thiên giật mình, vội vàng tắt đi, nhưng những cuộc gọi cứ tới tấp ập đến. Nàng luống cuống tay chân định tắt nguồn thì điện thoại bị Hứa Lê Minh giật lấy.

Chiếc điện thoại đời cũ nhỏ nhắn nhưng được giữ gìn rất kỹ.

"Mấy ngày nay vẫn luôn có những cuộc gọi quấy rối thế này à?" Hứa Lê Minh hỏi.

"Ừ." Lục Bạch Thiên gật đầu, "Vì sợ người nhà không liên lạc được nên tôi không tắt máy."

Hứa Lê Minh cúi đầu xem nhật ký cuộc gọi, hầu hết là số địa phương, một số là số ảo. Cô bỏ qua số ảo, ghi lại từng số điện thoại địa phương vào máy mình.

Làm xong xuôi, Hứa Lê Minh tháo ốp lưng, rút sim ra, sau đó tháo sim phụ của mình lắp vào máy Lục Bạch Thiên, rồi đưa trả điện thoại cho nàng.

"Sim này là số phụ của tôi, cậu dùng tạm để liên lạc với người nhà đi." Cô nói.

Lục Bạch Thiên đón lấy điện thoại bằng hai tay, lí nhí cảm ơn.

"Khi không có ai bảo vệ, cậu phải học cách tự bảo vệ mình." Hứa Lê Minh nói, nhưng cô nhanh chóng nhận ra câu nói này có vẻ hơi bề trên, vì mặt Lục Bạch Thiên đỏ bừng lên ngay lập tức, ánh mắt hoảng loạn lảng tránh.

Dù sao lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, làm được đến mức này đã là rất tốt rồi, Hứa Lê Minh nghĩ.

Hơn nữa mới 19 tuổi, vẫn còn là trẻ con mà.

"Cậu về ký túc xá với tôi trước đi." Hứa Lê Minh thở dài.

Vì Hứa Lê Minh đã báo trước nên khi thấy Lục Bạch Thiên rụt rè bước vào, Tôn Mộc Nhã và Đào Ninh cũng không ngạc nhiên.

"Cuối cùng cũng về rồi! Ăn cơm chưa? Tôi lại gọi đồ nướng đấy, vẫn là quán hôm qua." Đào Ninh cười híp mắt đặt đĩa xiên nướng lên bàn, "Bạch Thiên, lại ăn đi."

Lục Bạch Thiên thụ sủng nhược kinh bị kéo ngồi xuống bàn. Nàng theo bản năng ngẩng đầu tìm ánh mắt Hứa Lê Minh, đợi đối phương ôn hòa nhìn lại mới dám nhận lấy xiên thịt Đào Ninh đưa.

Cảm giác này thật vi diệu, cứ như thể cô là người duy nhất Lục Bạch Thiên dựa dẫm trên thế giới này vậy. Hứa Lê Minh khó hiểu cởi áo khoác ngoài.

Tôn Mộc Nhã rót cho Lục Bạch Thiên một cốc nước, đặt trước mặt nàng.

Khi chưa quen Lục Bạch Thiên, ấn tượng của cô ấy về nàng cũng giống như bao người khác. Nhưng sau đêm cô gái ngủ lại phòng họ, Tôn Mộc Nhã mới nhận ra con người thật của Lục Bạch Thiên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!