Động tác há miệng của Hứa Lê Minh khựng lại, cô đặt xiên thịt dê đang đưa lên miệng xuống.
"Cậu đúng là người không màng thế sự." Tôn Mộc Nhã mệt mỏi gập máy tính lại, đi đến bên bàn ngồi xuống cùng họ, "Mấy ngày nay tin đồn về cậu ấy trong khoa lan truyền đến điên đảo rồi."
"Là tin đồn trước đó à?" Hứa Lê Minh hỏi.
Tôn Mộc Nhã lắc đầu: "Không phải. Chuyện lần này nghiêm trọng hơn nhiều, chủ yếu là ảnh hưởng xấu, truyền đến tai viện trưởng, đến cả cố vấn học tập cũng bị gọi lên nói chuyện."
"Thôi." Tôn Mộc Nhã mím môi, dường như có chút khó mở lời, dứt khoát đưa điện thoại cho Hứa Lê Minh, "Cậu tự xem đi."
Trên màn hình là tường confession của trường, cũng chính là diễn đàn nơi Hứa Lê Minh đăng bài tìm kịch bản trước đó. Lúc này có một bài đăng đang được thảo luận sôi nổi, xây lên mấy trăm tầng lầu bình luận.
Hứa Lê Minh ban đầu còn mờ mịt lướt xuống, càng xem biểu cảm càng trở nên nghiêm túc.
Bài đăng kèm theo mấy tấm ảnh, đều là bóng lưng mờ ảo, nhìn kỹ mới nhận ra là Lục Bạch Thiên. Trong đó trà trộn một số tấm ảnh tự sướng mát mẻ của một cô gái, trên vai có một hình xăm nhỏ, nhìn qua là biết cố ý dẫn dắt dư luận.
"Cái gì, các người cũng không biết à? Tôi đã nhìn thấy ảnh và phương thức liên lạc của nó trên web đen từ lâu rồi. Like để chia sẻ nhé."
"Vãi, gan nó to thế, đây là Hoa Truyện đấy! Làm chuyện này không sợ bị đuổi học à?"
"Thật hay giả đấy, nó học lớp mình á? Nhìn cái mặt kia mà cũng làm được..."
"Lầu trên ơi, chuyện này khó nói lắm, ha ha ha!"
...
Còn những lời lẽ ghê tởm hơn nữa, Hứa Lê Minh không nhìn nổi, cô mạnh tay tắt màn hình.
"Ấy ấy, điện thoại của tôi, nhẹ tay thôi!" Tôn Mộc Nhã vội vàng giật lại điện thoại, ôm vào lòng trấn an, "Cậu thấy chưa, tin đồn kiểu này ảnh hưởng quá lớn. Hiện tại trường đã liên hệ với diễn đàn xóa bài, chắc lát nữa là bài đăng sẽ biến mất thôi."
"Bài đăng biến mất thì có tác dụng gì, giờ ai cũng bàn tán chuyện này rồi." Đào Ninh nhận ra biểu cảm của Hứa Lê Minh không đúng, nhét một miếng táo vào tay cô.
"Bọn tôi đều không tin, nhưng cũng chẳng có cách nào. Giờ không biết ai đăng bài, cũng không biết tại sao phương thức liên lạc và ảnh của Lục Bạch Thiên lại xuất hiện trên mấy trang web đó." Đào Ninh hiếm khi nghiêm túc nói.
"Mấy người này toàn là bọn xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, bọn họ thậm chí còn chẳng quen Lục Bạch Thiên." Đào Ninh thở dài, "Giờ chỉ có thể chờ kết quả xử lý của nhà trường thôi."
Hứa Lê Minh không biết nói gì, một nỗi tức giận mơ hồ lẩn quất trong đầu. Trước mắt cô bỗng hiện lên đôi mắt của Lục Bạch Thiên.
Đôi mắt màu nâu, sáng ngời và sạch sẽ.
Hứa Lê Minh cả đêm ngủ không ngon.
Trong giấc mơ của cô liên tục xuất hiện hình ảnh một người điên loạn. Đó có lẽ là một ngày nào đó sau khi cô chết. Người phụ nữ ôm một tấm ảnh, tay cầm chai rượu, nghêu ngao hát một bài ca dao trên con phố lạnh lẽo lúc rạng sáng.
Giọng hát của nàng rất hay, nhưng cử chỉ lại rất chật vật. Nàng đi lảo đảo trong bóng đêm không một bóng người, dưới bầu trời tuyết rơi. Mái tóc dài kết những hạt băng trong suốt, đôi chân trần trắng như măng giẫm lên tuyết, để lại những dấu chân đỏ tươi.
Trời lạnh như vậy mà nàng chỉ mặc một chiếc váy dài màu đỏ, cứ thế đi một mạch về một căn nhà tồi tàn, c** s*ch quần áo trên người, chui vào trong chăn.
Thân thể gầy gò trắng toát cuộn tròn lại, ôm chặt tấm ảnh vào lòng, hôn mê bất tỉnh, trong miệng vẫn còn ngân nga bài ca dao không lời kia.
Hứa Lê Minh bừng tỉnh.
Cô bật dậy khỏi giường. Trời mới tờ mờ sáng, xiên nướng ăn dở đêm qua vẫn còn để trên bàn. Ánh nắng sớm mai mỏng như voan chập chờn không rõ.
Là sáng sớm rồi.
Không biết vì sao, cô cảm thấy đau lòng dữ dội, ngực tức nghẹn, không sao ngủ tiếp được nữa.
Hôm nay học kín lịch. Giờ tự học buổi sáng Lục Bạch Thiên không đến, nhưng đến giờ học chính thức thì nàng xuất hiện. Nàng vẫn như mọi khi, ngồi trong một góc đọc sách nghe giảng, không nhìn ra có gì bất thường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!