Bộ phim hôm nay là Thư Tình. Giai điệu âm nhạc xa xăm lấp đầy phòng học. Trên màn ảnh, một trận tuyết lớn bắt đầu rơi, bao phủ cả núi đồi và thị trấn xa xăm. Bóng dáng nữ chính chạy băng băng trong sự tĩnh lặng.
Lục Bạch Thiên cứng đờ người ngồi xuống. Nàng sột soạt lấy điện thoại ra soi. Vết chì kẻ mày quá đậm che đi hàng lông mày vốn có, phấn mắt màu xanh lơ phủ kín đuôi mắt, lại bị đường eyeliner kéo dài cắt ngang, trông như thảo nguyên bị bánh xe nghiền qua chia làm hai nửa.
Nàng như bị sét đánh, nước mắt suýt nữa trào ra, vội vàng vơ lấy khăn ướt lau đi lớp trang điểm trên mặt.
Ký túc xá của dì Phương không có gương, thời gian lại gấp gáp, nàng chạy một mạch tới đây, chưa kịp nhìn lại mình.
Lục Bạch Thiên cuống cuồng lau mặt. Khăn ướt làm những màu sắc lòe loẹt kia loang lổ ra. Vì dùng sức quá mạnh, làn da non nớt càng trở nên mỏng manh và yếu ớt, trông càng thêm nhem nhuốc.
Hứa Lê Minh vội vàng nắm lấy cổ tay nàng, ngăn lại động tác thô bạo đó.
"Cậu làm gì thế? Định lau rách da mặt à?" Hứa Lê Minh nói nhỏ. Cô gái trước mặt cúi gằm đầu, không nhìn rõ biểu cảm.
"Xin lỗi." Lục Bạch Thiên nắm chặt tờ khăn ướt đã không còn nhìn ra màu sắc ban đầu.
Nàng làm hỏng hết rồi, lại còn làm mất mặt trước Hứa Lê Minh.
"Cậu xin lỗi tôi làm gì?" Hứa Lê Minh không nhịn được bật cười, "Chỉ là người khác đang nhìn cậu, nên tôi mới nhắc nhở một chút thôi."
"Nhẹ tay thôi, lau từ từ mới sạch được." Hứa Lê Minh dứt khoát đưa cả gói khăn ướt cho nàng, "Khăn ướt nhiều lắm, cứ dùng thoải mái."
Nàng nhỏ giọng nói cảm ơn, sau đó dùng tóc che đi khuôn mặt, sột soạt lau chùi, động tác đã chậm đi rất nhiều.
Co người lại một chỗ, trông nàng có chút giống một chú chuột hamster nhỏ đang rửa mặt.
Hứa Lê Minh kinh ngạc với ảo giác kỳ quái của mình. Cô ép buộc bản thân dời mắt về phía màn hình, nghiêm túc xem phim.
Nhưng bộ phim này cô đã xem qua ba lần rồi, nên sự chú ý rất nhanh lại bị người bên cạnh phân tán.
Cuối cùng Lục Bạch Thiên cũng lau sạch sẽ. Nàng bỏ khăn ướt bẩn vào túi nilon, dùng dây buộc tóc buộc lại kiểu tóc cũ, rồi lấy kính từ trong cặp ra đeo vào.
Khoảnh khắc nàng đeo kính lên, Hứa Lê Minh mới phát hiện, đồng tử của nàng dưới ánh sáng màn hình phản chiếu lại hiện lên màu nâu nhạt, cùng với nốt ruồi lệ nơi khóe mắt, giống như những vì sao lớn nhỏ.
Khác với những ngôi sao lấp lánh trên đỉnh đầu, nàng giống như một ngôi sao cô độc rơi rụng bên rìa vũ trụ, bị ô nhiễm ánh sáng nuốt chửng một nửa, nhưng vẫn nỗ lực xuyên qua tầng mây để tỏa sáng.
Lục Bạch Thiên đeo kính lên.
Hai tiếng sau, bộ phim kết thúc, đèn bật sáng. Sinh viên lục tục rời khỏi phòng học. Khi Hứa Lê Minh cầm túi đứng dậy, Lục Bạch Thiên vẫn còn ngồi đó.
Hứa Lê Minh nhìn giờ thấy cũng đã muộn, dứt khoát buông lời mời: "Đi ăn tối cùng nhau không?"
"Không được, tôi còn có..." Lục Bạch Thiên theo bản năng định từ chối, nhưng nói được một nửa lại khựng lại, không tự nhiên dời ánh mắt đi chỗ khác.
Nàng không nên từ chối, cơ hội được ăn cơm cùng cô... Nếu Hứa Lê Minh hỏi lại lần nữa, nàng nhất định sẽ đồng ý.
Lục Bạch Thiên cắn chặt phần thịt mềm bên trong môi.
"À, được rồi, vậy tôi đi trước đây." Hứa Lê Minh chỉ nghĩ nàng mắc chứng sợ xã hội, bèn vẫy tay chào, "Cậu về nhớ đắp mặt nạ cấp ẩm nhé, không hại da đấy."
Hứa Lê Minh đi rồi, các sinh viên khác cũng đi hết. Đèn phòng học sáng trưng, xung quanh không một bóng người.
Lục Bạch Thiên ngẩn ngơ tại chỗ hồi lâu, sau đó lặng lẽ đeo ba lô lên, tắt đèn. Bóng tối nhấn chìm lấy bờ vai nàng, dẫn lối nàng đi về phía hành lang còn tối tăm hơn.
"Tách."
Đèn lại sáng lên.
Lục Bạch Thiên bị ánh sáng làm chói mắt, đưa tay che mặt, từ từ hé mở. Khi nhìn rõ người trước mặt, một luồng điện chạy dọc từ đầu đến chân nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!