Chương 16: (Vô Đề)

Hứa Lê Minh nhìn bốn chữ kia mà cõi lòng rung động, sau đó là cảm giác buồn bã mênh mang.

Những dòng chữ này ghi lại hỉ nộ ái ố của một người, lặng lẽ dừng lại ở quá khứ, cùng với tình yêu mà chết yểu không một lời từ biệt.

Dường như cô tìm thấy một cảm giác quen thuộc đến hoang đường từ những dòng chữ này. Rõ ràng là thế giới của một người khác, cô lại cứ cảm thấy như đã từng quen biết.

Lúc cô thích Lâm Vãn cũng y như vậy, quá mức chú ý đến tất cả mọi thứ của đối phương. Nếu một ngày không nhìn thấy người đó, trong lòng liền nóng như lửa đốt, còn khi gặp được rồi thì lại có thể vui vẻ cả ngày.

Có những người chính là như vậy, khi thích một người sẽ bị làm cho mụ mị đầu óc, lo được lo mất, nâng niu người đó như thánh thần.

Thậm chí hồi lớp 12, khi Lâm Vãn chuyển trường sang trường cấp ba tư thục, cô cũng đi cầu xin Hứa Thăng, mặt dày mày dạn đòi chuyển theo.

Hứa Lê Minh mải mê đọc những dòng chữ đứt quãng ấy, đang định lướt xuống dưới thì có hai người ngồi xuống bên cạnh, cắt ngang sự tập trung của cô.

"Hứa Lê Minh? Sao hôm nay cậu đến sớm thế?" Đào Ninh ngáp ngắn ngáp dài gục xuống bàn, trên mặt hằn đầy vết ngủ trưa, "Cứu mạng, tại sao lại là Lịch sử Kịch nói chứ!"

"Tôi ngủ tiếp đây, cậu nhớ chép bài nhé." Đào Ninh nhắm mắt lại.

"Vào học!" Giáo viên sa sầm mặt đi vào từ cửa sau, tiện tay vỗ cho Đào Ninh một cái vào lưng, làm cô ấy sợ hãi ngồi bật dậy, lưng thẳng tắp.

Giáo viên dạy môn này là một bà giáo già cổ hủ, hơn năm mươi tuổi nhưng cơ thể vẫn rất cường tráng, cả ngày đeo kính viễn thị, ôm một chồng sách đi lại như bay.

Dạy học cũng không dùng PowerPoint, bảo là không quen dùng mấy thứ lười biếng đó.

"Tất cả xốc lại tinh thần cho tôi, tôi thi cử không vớt ai đâu, không đạt là không đạt. Giờ không nghe giảng không chép bài, đến lúc trượt môn đừng có đến cầu xin tôi!" Giọng bà giáo già vang dội như chuông, ném sách lên bục giảng cái rầm.

Đám sinh viên vừa rồi còn uể oải như gà rù lập tức như măng mọc sau mưa, lưng ai nấy đều thẳng tắp.

Ánh mắt bà giáo như đuốc, liếc nhanh về phía góc lớp: "Này trò cao lớn kia, em đứng lên nói về định nghĩa kịch của Aristotle xem nào."

Hứa Lê Minh vẫn đang xem điện thoại bị Tôn Mộc Nhã chọc hai cái, lúc này mới hậu tri hậu giác nhận ra "trò cao lớn" là mình.

Hàng ghế trước truyền đến vài tiếng cười khúc khích.

Cô cứng họng đứng dậy, luống cuống tay chân lôi sách trong ngăn bàn ra, lại luống cuống mở mục lục.

"Nội dung vừa mới học hôm trước, nhanh thế đã quên rồi à!" Bà giáo trừng mắt nhìn Hứa Lê Minh, rồi nhìn về phía hàng trước, "Cô bé kia, em nói đi."

Hứa Lê Minh bỏ cuộc việc tìm sách, đút tay vào túi, cúi đầu nói với Đào Ninh: "Tôi cao nổi bật thế à?"

Đào Ninh dùng sách che mặt nói nhỏ: "Cũng không hẳn, nhưng ai bảo bà già đó có mét rưỡi đâu?"

"Cũng đúng." Hứa Lê Minh nhận thua.

Trong lúc các cô thì thầm to nhỏ, người thứ hai bị bà giáo gọi tên đã đứng lên. Lục Bạch Thiên cúi đầu, bờ vai gầy gò lọt thỏm trong chiếc áo hoodie rộng thùng thình, dáng người trông thật nhỏ bé.

Giọng nói mơ hồ như gió thoảng: "Aristotle đưa ra định nghĩa về kịch như sau: Bi kịch là sự mô phỏng một hành động nghiêm túc, trọn vẹn, có độ dài nhất định; phương tiện của nó là ngôn ngữ..." [1]

Trọn vẹn, không sót một chữ.

"Thuộc bài tốt lắm, ngồi xuống đi." Bà giáo gật đầu, sau đó nhìn về phía Hứa Lê Minh, "Nhìn thái độ học tập của người ta mà xem. Em cũng ngồi xuống đi."

Hứa Lê Minh ngồi xuống, khi ngẩng đầu lên vừa vặn bắt gặp ánh mắt chưa kịp thu hồi của Lục Bạch Thiên. Nhưng chỉ trong nháy mắt, cô chỉ còn nhìn thấy bóng lưng của đối phương.

Cô dường như đọc được sự hoảng loạn trong ánh mắt đó, sự hoảng loạn vì sợ cô tức giận.

Lục Bạch Thiên đối với ai cũng cẩn thận dè dặt như vậy sao? Hứa Lê Minh chống cằm thắc mắc.

Chuông tan học vang lên, Hứa Lê Minh rốt cuộc cũng thoát khỏi cơn buồn ngủ. Bà giáo già đã bước đi như bay rời khỏi lớp. Cả lớp gần như đồng loạt thở dài thườn thượt, đua nhau vươn vai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!