Chương 15: (Vô Đề)

"Vậy thì tốt rồi." Hứa Lê Minh thở phào nhẹ nhõm, cô lấy điện thoại ra lướt một vòng rồi đưa cho Lục Bạch Thiên, "Cậu xem muốn ăn gì."

"Mấy quán trong khu thương mại này đều ngon, cơ bản không có quán nào dở đâu." Hứa Lê Minh hạ quyết tâm phải mời Lục Bạch Thiên một bữa thật ngon, cơ thể nhỏ bé này gầy quá.

Đêm qua không nhớ được gì nhiều, chỉ nhớ rõ lúc được Lục Bạch Thiên dìu, xương cốt dưới cánh tay nàng cọ vào người hơi đau.

Lục Bạch Thiên đón lấy điện thoại bằng hai tay, cẩn thận lướt xem.

"Thôi không cần đâu." Nàng nuốt nước miếng, nhét trả điện thoại cho Hứa Lê Minh.

Những nơi Hứa Lê Minh chọn giá cả đều rất cao, ít nhất là đối với nàng thì rất cao, nàng không muốn Hứa Lê Minh vì mình mà tốn kém.

"Phía trước có ga tàu điện ngầm, ra khỏi ngõ bắt xe cũng được. Tôi còn có việc, tôi về trước đây." Lục Bạch Thiên cúi đầu, xoay người định bỏ chạy.

Nhưng bị Hứa Lê Minh túm cổ áo kéo lại.

"Cậu chạy cái gì?" Hứa Lê Minh suýt bật cười, "Cậu giúp tôi hai lần, tôi mời cậu ăn cơm là chuyện nên làm."

Thân thể Lục Bạch Thiên vẫn đang ngả về phía sau, cố gắng thoát khỏi tay Hứa Lê Minh. Khuôn mặt trắng nõn đỏ bừng, gọng kính đen che khuất đôi mắt, nhưng vẫn thấy hàng mi dài không ngừng chớp chớp.

Sao trông như sắp khóc thế kia, đúng là tính cách dễ bị bắt nạt thật đấy. Hứa Lê Minh từ từ buông tay.

"Dù sao tôi cũng đói rồi, nếu cậu không đi cùng, tôi đi một mình vậy." Hứa Lê Minh ra vẻ không sao đút tay vào túi quần, tay còn lại cầm điện thoại xoay hai vòng, làm bộ tự nói với mình.

"Tiếc là quán này chỉ có suất cho hai người. Thôi, hai người thì hai người, thừa ra thì vứt đi vậy."

Cô nói xong liền xoay người, nhưng vạt áo rất nhanh bị kéo trĩu xuống.

Khóe miệng Hứa Lê Minh chậm rãi nhếch lên, quay đầu lại nhìn. Hai ngón tay đang nắm lấy mép áo cô, siết chặt đến trắng bệch.

"Đừng, đừng vứt..." Lục Bạch Thiên khẽ nói, khó có thể che giấu vẻ bối rối trên mặt.

----

Những chuyện xảy ra vào cuối tuần đối với Hứa Lê Minh chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ, trở lại trường học lại là khởi đầu của một tuần mới.

Tuần này Hứa Lê Minh rõ ràng bận rộn hơn nhiều. Vừa tan học cô đã vội vàng đi khắp các khoa để tìm người diễn kịch và người hợp tác. Bước này đối với cô mà nói vô cùng khó khăn.

Thật sự là hình tượng trước kia của cô quá tiêu cực, cả khoa Diễn xuất đều có nghe tiếng, dẫn đến việc đa số mọi người vừa nghe tên cô là theo bản năng từ chối khéo. Ai cũng không muốn phí công vô ích trong một liên hoan kịch nói quan trọng như vậy.

May mắn là sau những nỗ lực thuyết phục không ngừng nghỉ cộng thêm sự trợ giúp của "năng lực đồng tiền", cuối cùng sau vài ngày cô cũng gom đủ một đội kịch nói hoàn chỉnh. Tuy thành viên có chút chắp vá lung tung, nhưng ít nhất cũng hoàn thành bước đầu tiên để dự thi.

Giải quyết xong một vấn đề nan giải trong lòng, Hứa Lê Minh cuối cùng cũng thả lỏng thần kinh căng thẳng. Chọn ngày thứ Năm ít tiết, cô mời cả đoàn phim đi ăn cơm ở tầng 3 nhà ăn số 2.

"Cảm ơn đạo diễn!" Một cô gái buộc tóc củ tỏi, vóc dáng thấp bé phấn khích vỗ vỗ bụng, "Sáng nay học kín lịch, cả buổi sáng tôi chưa có hạt cơm nào vào bụng, sắp chết đói rồi!"

"Không sao, đói thì cứ lấy thoải mái, quẹt thẻ của tôi." Hứa Lê Minh đưa thẻ sinh viên của mình cho cô gái, mỉm cười ôn hòa.

Cô gái này tên là Khâu Thu, có khuôn mặt búng ra sữa nhưng thực ra còn lớn hơn Hứa Lê Minh một tuổi, chuyên ngành Thiết kế Mỹ thuật Sân khấu Điện ảnh. Hứa Lê Minh đã từng xem hiện trường sân khấu do cô ấy tham gia thiết kế, đừng nhìn người nhỏ bé thế thôi chứ tác phẩm lại hoành tráng chấn động, ánh đèn thay đổi tựa như sông biển cuộn trào.

Khâu Thu cùng vài người khác hưng phấn cầm thẻ cơm lao về phía cửa sổ. Tiếng ồn ào xa dần, bên cạnh truyền đến tiếng ho khan mất kiên nhẫn.

Ánh mắt Hứa Lê Minh lưu chuyển, dừng lại trên người Tần Triều Hạc đang ngồi một mình ở tít xa.

Kính râm che khuất đôi mắt xếch, son môi tô kín mọng đỏ, đôi môi mím chặt trông vừa yêu kiều vừa ngạo nghễ.

"Sao thế?" Hứa Lê Minh hỏi.

"Ồn." Cô ấy lơ đễnh nói, sau đó tháo kính râm xuống, gác chân dựa ra sau ghế, "Dựng kịch thì cứ dựng kịch, cứ bày vẽ mấy trò vô bổ này làm gì."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!