Lục Bạch Thiên ngẩn người rất lâu, lúc này mới nhắm mắt lại s* s**ng mặc váy ngủ cho Hứa Lê Minh, tay chân nhẹ nhàng giúp cô tròng vào.
Một xu một cắc cũng không dám chạm thừa.
Đêm nay Hứa Lê Minh ngủ cực ngon, yên bình như thuở bé nằm bên cạnh mẹ. Cô nhớ trong mơ có tiếng người ngân nga khẽ hát, và tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ.
Cô bị đánh thức bởi một tiếng quát lớn. Là tiếng của một người phụ nữ, bà ta đứng ngoài cửa chửi ổng chửi eo, tiếng đập cửa rầm rầm chấn động màng nhĩ.
Hứa Lê Minh bực bội mở mắt. Cơn buồn ngủ tan đi, cô đột ngột bật dậy khỏi giường.
Một nơi hoàn toàn xa lạ, căn phòng nhỏ hẹp chưa từng ở bao giờ. Tấm chăn len trên người khô ráo mềm mại, tỏa ra mùi bột giặt sạch sẽ.
Đây là đâu?
Mình bị bắt cóc rồi?
Trong đầu Hứa Lê Minh hiện lên vô số hiện trường vụ án bắt cóc tống tiền hay đoạt mạng, sợ đến mức xoay người định nhảy xuống giường. Chân vừa chạm đất lại rụt về, kinh ngạc nhìn người suýt bị mình giẫm phải.
Là một cô gái, lúc này đang nằm ngủ trên sàn nhà, đầu gối lên một chiếc áo khoác, trên người đắp thêm một chiếc nữa. Nàng cũng bị tiếng quát của người phụ nữ đánh thức, đôi mắt đen trắng phân minh nhìn Hứa Lê Minh.
"A" một tiếng, nàng luống cuống tay chân bò dậy, dưới ánh nhìn của Hứa Lê Minh nhanh chóng sửa sang lại mái tóc rối và quần áo của mình.
Sau đó nàng lấy quần áo của Hứa Lê Minh trên ghế, cẩn thận đặt lên giường.
Nhỏ giọng nói: "Tối qua cậu say quá, tôi không có chỗ nào để đi, chỉ có thể đưa cậu về nhà."
Hứa Lê Minh chớp chớp mắt. Vẫn là chiếc áo len màu xám ấy, chiếc quần bò bạc màu, mái tóc đen mềm mại như cành liễu rủ trước mặt.
Lục Bạch Thiên?
Cô thở phào nhẹ nhõm.
Đêm qua mình say thật rồi. Hứa Lê Minh nhớ tới Trần Nghiên không đáng tin cậy kia, lập tức quyết định sẽ đòi lại toàn bộ số tiền đã cho cô ấy vay.
"Cảm ơn cậu nhé." Hứa Lê Minh nói cảm ơn trước, sau đó từ từ buông lỏng đôi tay đang phòng bị, "Sao cậu lại ở quán bar?"
"Tôi..." Lục Bạch Thiên căng thẳng, "Tôi làm thêm."
Nàng làm thêm. Trên mặt Hứa Lê Minh không có biểu cảm gì, nhưng thực ra trong lòng đang dậy sóng.
Người làm thêm hôm đó là Lục Bạch Thiên!?
Đêm đó mình đã làm gì? Hứa Lê Minh bắt đầu điên cuồng nhớ lại. Cô chỉ nhớ mình ôm chặt đối phương không buông, còn gào khóc, có phải còn kể lể chuyện mình bị cắm sừng không?
Lục Bạch Thiên thế mà cũng không hỏi mình bị ai cắm sừng!
Người bị mình quấy rầy lúc say rượu lại chính là bạn cùng lớp, mấy ngày nay hai người vẫn luôn có liên hệ, vậy mà đối phương vẫn giữ kín như bưng.
Ngón chân giấu trong chăn của Hứa Lê Minh suýt nữa xoắn vào nhau.
"Ách..." Hứa Lê Minh yếu ớt giơ tay lên, "Hôm đó..."
"Bà ấy gọi tôi, cậu đợi tôi một chút." Lục Bạch Thiên cắt ngang lời Hứa Lê Minh. Nàng hoảng loạn đứng dậy, bước nhanh ra khỏi cửa.
Chân còn va vào khung cửa cái rầm.
Cửa đóng lại, tiếng chửi rủa khó nghe của người phụ nữ bên ngoài thê lương đến chói tai. Hứa Lê Minh day day lỗ tai, rất nhanh bình tĩnh lại sau cơn xấu hổ.
Qua vài lần tiếp xúc này, Lục Bạch Thiên tuy có hơi kỳ lạ, nhưng con người vẫn rất tốt. Không nhắc đến chuyện hôm đó chắc là sợ cô khó xử.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!