Chương 13: (Vô Đề)

Khi Lục Bạch Thiên chạy tới, cảnh tượng đập vào mắt nàng là Hứa Lê Minh đang lảo đảo sắp ngã quỵ. Chút rượu còn sót lại trong ly chảy dọc theo ống tay áo, làm ướt đẫm cổ tay trắng nõn của cô.

Khay rượu trên tay nàng rơi loảng xoảng xuống đất. Lục Bạch Thiên lao đến trước mặt Hứa Lê Minh, cuối cùng cũng kịp thời đỡ được cô.

Bờ vai thường ngày rắn rỏi rõ ràng, giờ đây vì men rượu mà mềm nhũn như bùn, giống như một cục bột nóng hổi, mềm đến mức khiến người ta không dám chạm mạnh.

Khó khăn lắm mới đỡ dậy được, người kia lại ngã thẳng vào lòng nàng. Cơ thể nóng rực va vào lồng ngực khiến Lục Bạch Thiên cứng đờ người, trong khoảnh khắc đến thở cũng quên mất.

"Sao thế?" Một nhân viên phục vụ khác đi tới, cúi đầu xem xét sắc mặt Hứa Lê Minh, "Say nhanh thế à?"

"Cô ấy là bạn của bà chủ." Lục Bạch Thiên nói. Nàng dùng cánh tay che đi tầm mắt của người phục vụ, thấp giọng bảo.

"Có cần báo cho chị Trần không?" Người phục vụ khó xử nói, "Chị Trần vừa nghe điện thoại xong là đi luôn rồi, hình như có việc gấp, WeChat hay điện thoại đều không liên lạc được."

"Hay là đưa cô ấy cho tôi, tôi đưa đến khu nghỉ ngơi cho cô ấy tỉnh rượu dần." Người phục vụ cúi người định kéo Hứa Lê Minh, nhưng cô gái đang ôm Hứa Lê Minh bỗng nhiên nghiêng người, che chắn hoàn toàn người trong lòng mình.

Lục Bạch Thiên vốn luôn nhút nhát rụt rè dường như đã thay đổi trong khoảnh khắc này. Khi người phục vụ chạm phải ánh mắt của nàng, sống lưng bỗng lạnh toát như bị kim châm.

"À, thế cô chăm sóc đi, cô chăm sóc đi." Người phục vụ không muốn gây chuyện, cười gượng hai tiếng rồi thu dọn đống hỗn độn rời đi.

Hứa Lê Minh cảm thấy rất nóng. Cô lờ mờ nghe thấy tiếng người nói chuyện, bèn mở miệng: "Tôi, không sao, không cần, chăm sóc tôi."

Cô cố gắng vùng vẫy thoát khỏi vòng tay đang ôm mình. Cánh tay kia nhanh chóng buông ra, cô liền dùng sức kéo chiếc cổ áo rộng thùng thình của mình, cố gắng làm tản bớt hơi nóng.

Một mảng da thịt trắng ngần lộ ra trong không khí vẩn đục của quán bar. Móng tay Lục Bạch Thiên như muốn găm vào mặt bàn, cả người nàng run rẩy, không kìm được mà run rẩy.

Lục Bạch Thiên hận phản ứng cơ thể của chính mình, cứ chạm vào Hứa Lê Minh là lại trở nên đáng ghét như vậy.

"Tôi đưa cậu về nhà." Lục Bạch Thiên rũ mắt nói, định đỡ người dậy.

"Tôi không về!" Hứa Lê Minh trong cơn mê man nghe được hai chữ "về nhà", lập tức nổi cáu, dùng hai tay đẩy Lục Bạch Thiên ra, "Về, về đâu chứ? Tôi không về!"

"Tôi không, không có nhà, không về!"

Hứa Lê Minh vóc dáng cao lớn, Lục Bạch Thiên kéo không nổi cô, chỉ đành loạng choạng bị cô kéo ngồi lại ghế.

"Không về, không về." Lục Bạch Thiên nhìn khuôn mặt ửng hồng kia, liên tục dỗ dành.

Gương mặt ấy ở gần nàng đến thế, đôi mắt đen láy như mực loang lổ sắc hồng. Uống rượu say dường như lại thành chính nàng, hoảng hốt đến mức không phân biệt được là thực hay mơ.

Lục Bạch Thiên tìm người làm thay, tự mình dìu Hứa Lê Minh đang đi đứng nghiêng ngả bước đi trên con đường gió lạnh hiu hiu. Cây ngô đồng chưa nảy mầm non, cành khô vươn lên bầu trời tựa như vẫn đang giữa mùa đông.

Khách sạn quanh đây không nhiều. Lục Bạch Thiên ái ngại nhìn số dư trong tài khoản, dìu Hứa Lê Minh đi về phía một chuỗi khách sạn bình dân. Dừng lại trước cánh cửa khách sạn, bước chân nàng khựng lại.

Hơi thở nồng mùi rượu của Hứa Lê Minh phả vào cổ nàng. Lục Bạch Thiên cắn chặt môi.

Đứng một phút, rồi lại xoay người đi về phía phố chính.

Những ánh đèn lấp lánh điểm xuyết trên tường khách sạn, cách đó không xa là dòng sông Tiền Đường cuồn cuộn ẩn mình trong đêm tối. Giá cả nơi này là giới hạn mà Lục Bạch Thiên có thể chi trả. Đôi giày thể thao cũ kỹ của nàng giẫm lên mặt sàn bóng loáng, sự đối lập rõ rệt, hoàn toàn không ăn nhập.

"Một phòng tiêu chuẩn." Nàng khẽ nói.

"Vui lòng xuất trình chứng minh thư của hai vị ạ." Nhân viên lễ tân cười nói. Cô ta liếc nhìn Hứa Lê Minh gần như đang treo trên người Lục Bạch Thiên, nháy mắt, "Căn cước điện tử cũng được ạ."

Hứa Lê Minh hiển nhiên không mang theo chứng minh thư. Lục Bạch Thiên đành phải mò điện thoại của cô. Hứa Lê Minh say bí tỉ không hỏi được mật khẩu, nàng đành phải cố gắng banh mắt cô ra để quét khuôn mặt.

"Đừng nhúc nhích." Hứa Lê Minh đang buồn nôn vì say rượu tỏ ra mất kiên nhẫn, gục đầu vào hõm cổ Lục Bạch Thiên.

Lục Bạch Thiên lập tức đỏ bừng từ đầu đến chân. Nàng xấu hổ nhìn người phụ nữ ở quầy lễ tân, đối phương đang cười tủm tỉm nhìn họ với biểu cảm "tôi hiểu mà".

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!