Chương 12: (Vô Đề)

Người ẩn giấu dưới lớp mũ trùm đầu kia, quả nhiên chính là Lục Bạch Thiên.

Hứa Lê Minh ban đầu cũng không nhận ra, nhưng khi mấy ly đồ uống hắt lên người nhóm Lâm Vãn, khóe mắt cô liếc thấy chiếc dây buộc tóc nhỏ xíu kia

- sợi dây màu đen mảnh khảnh xỏ một ngôi sao nhỏ.

Chiếc dây buộc tóc này là dì Tiết tặng, là quà tặng kèm của thương hiệu độc lập trực thuộc công ty dì ấy, người bình thường sẽ không có.

Có lẽ vì những chuyện mâu thuẫn trên người Lục Bạch Thiên quá nhiều, nên giờ Hứa Lê Minh nhìn thấy Lục Bạch Thiên làm ra chuyện gì hay có phản ứng gì cũng không còn quá bất ngờ nữa.

Lục Bạch Thiên rũ mắt nhìn bông hoa ngọc lan bị giẫm nát dưới đất, không hề mở miệng. Nàng không biết phải nói thế nào.

Những người đó bắt nạt nàng thế nào nàng cũng có thể không để tâm, nhưng bọn họ lại bắt nạt Hứa Lê Minh.

Lục Bạch Thiên có thể bị bắt nạt, nhưng Hứa Lê Minh thì không thể.

Cuối cùng Hứa Lê Minh chẳng hỏi ra được gì, đành phải thả Lục Bạch Thiên đi. Trải qua một phen trì hoãn này, cô cũng không còn thời gian đi tìm Tần Triều Hạc nữa, đành phải gác lại việc này.

Buổi chiều là hai tiết tiếng Anh liền nhau. Tiếng Anh là môn tự chọn giáo viên trên hệ thống, nên không phải cả lớp đều học chung, học cùng cô phần lớn là sinh viên khoa Kịch văn.

Hứa Lê Minh tranh thủ giờ giải lao hỏi thăm vài người, nhưng bọn họ đều chưa từng nghe cái tên "Dấu Ngắt", WeChat cũng không có người này.

Thần bí thế sao? Hứa Lê Minh có chút thất bại, cô lại mở khung chat với Dấu Ngắt ra, gửi một tin nhắn.

"Dạo này bạn có rảnh không? Kịch bản có vài chỗ tôi chưa hiểu lắm, muốn trao đổi với bạn chút."

Không ngoài dự đoán, vẫn không có ai trả lời, ngay cả dòng chữ "Đối phương đang nhập..." cũng không hiện lên.

Có lẽ vì sáng nay dậy quá sớm nên Hứa Lê Minh buồn ngủ sớm. Ăn cơm xong cô liền leo lên giường, vừa nghe tiếng phim Đào Ninh và Tôn Mộc Nhã đang xem, vừa mơ màng sắp ngủ.

Carol nói: "What a strange girl you are." (Em đúng là một cô gái kỳ lạ.)

"Why?" (Tại sao?)

"Flung out of space." (Như rơi xuống từ ngoài vũ trụ vậy.)

Trong cơn buồn ngủ vô tận, Hứa Lê Minh bỗng nhớ tới cô gái dưới gốc cây ngọc lan sáng nay. Gương mặt nàng dưới ánh mặt trời trắng đến mức gần như trong suốt, mồ hôi lấm tấm trong veo tựa những giọt lệ.

Lục Bạch Thiên của kiếp trước, có vận mệnh như thế nào nhỉ?

Cô cố gắng lục tìm trong ký ức chút dấu vết về nàng, nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ nhớ mang máng vài lời người ta nhắc đến trong buổi họp lớp sau khi tốt nghiệp.

Hình như là vì lý do gì đó mà thôi học vào năm ba, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.

Thật đáng tiếc. Hứa Lê Minh mơ hồ nghĩ.

----

Hứa Lê Minh tuy tính tình tản mạn nhưng được cái khả năng hành động rất mạnh, rất nhanh đã mua được thời khóa biểu của Tần Triều Hạc từ tay bọn phe vé. Chuông tan học chiều thứ sáu vừa reo, cô liền ném cặp sách cho Đào Ninh, một mình chạy như bay ra khỏi phòng học.

"Cô ta đang vội vàng cái gì thế?" Canh Thiến quay đầu nhìn theo bóng lưng Hứa Lê Minh, thầm thì với Lâm Vãn.

Chuyện hôm qua cô ta vẫn chưa quên đâu. Đang yên đang lành bị hắt một ly đồ uống thì chớ, lại còn bị Hứa Lê Minh châm chọc, thậm chí sân tập cũng mất, làm sao không tức cho được.

"Kệ cô ta làm gì?" Lâm Vãn nhàn nhạt nói, nhưng lại không kìm được liếc nhìn về phía cửa lớp trống trải.

Nơi đó có vài ngọn gió thổi qua, gió cuốn qua khe cửa, nắm bắt không được.

"Vẫn nên nghĩ xem lát nữa đi đâu tập thì hơn." Lâm Vãn đặt sách xuống bàn khá mạnh. Không có sân tập rộng rãi Hứa Lê Minh bỏ tiền thuê, bọn họ chỉ có thể tranh giành phòng học trống với những người khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!