Chương 103: Phiên ngoại 7

"Bởi vì..." Hạ Thả mặc kệ tóc mình bị đối phương nắm chặt, dường như không cảm thấy đau, "Lúc đó cô có bạn đời rồi, tôi không muốn làm phiền cô."

Tần Triều Hạc buông tay ra, dùng sức đẩy vai cô, đẩy người phụ nữ ngã xuống giường: "Cô nói linh tinh cái gì đấy, bạn đời nào?"

Từ khi tốt nghiệp cô ấy liền cắm đầu vào công việc, mỗi ngày không phải đang đóng phim thì là trên đường đi đóng phim. Yêu đương là thứ cô ấy không dám động vào nửa điểm, sợ vì nó mà ảnh hưởng đến sự nghiệp. Mấy năm nay đến tay còn chưa nắm, lấy đâu ra bạn đời.

"Cô không phải, đang yêu đương sao." Hạ Thả cũng không phản kháng, chỉ lẳng lặng nhìn cô ấy.

"Nói hươu nói vượn!" Giọng Tần Triều Hạc cao lên mấy tông. Cô ấy đột ngột ngồi dậy. Dây áo ngủ bị cởi trễ xuống một đoạn dài, bị cô ấy kéo mạnh trở lại, "Kẻ nào không biết xấu hổ tung tin đồn về tôi."

Hạ Thả cũng có chút ngạc nhiên. Cô s* s**ng tìm điện thoại, dễ dàng tìm thấy mấy tấm ảnh, đặt trước mặt Tần Triều Hạc.

Nhìn thời gian thì album này được tạo từ rất lâu rồi. Ảnh khá mờ, được lưu riêng và bảo quản kỹ lưỡng. Xem ra là ảnh chụp từ máy ảnh của tay săn ảnh nào đó, bên trên còn đóng dấu watermark rõ ràng.

Sau khi tăng độ sáng điện thoại lên, có thể lờ mờ nhìn ra, người phụ nữ tóc dài bay bay trong ảnh là Tần Triều Hạc. Cô ấy đang dựa vào vai một người cao gầy. Người nọ đội mũ lưỡi trai, mặc áo phao rộng thùng thình, không nhìn ra là nam hay nữ.

Hai người dán rất sát nhau, trông có chút mập mờ. Người nọ một tay ôm eo cô ấy, một tay "ân cần" mở cửa xe cho cô ấy.

Tần Triều Hạc giật lấy điện thoại, nhìn kỹ vài lần, lập tức vừa tức giận vừa buồn cười, ném điện thoại trả lại tay Hạ Thả.

"Uổng cho cô cũng là người của công chúng, không biết đám săn ảnh giỏi cắt câu lấy nghĩa thế nào à!" Móng tay cô ấy chọc vào màn hình kêu chan chát, "Cô nhìn cho kỹ vào, người kia là ai."

Hạ Thả thu hồi ánh mắt khỏi mặt Tần Triều Hạc, cúi đầu nhìn.

"Cái chân này, cái đầu này, chiếc siêu xe này, đây chính là Hứa Lê Minh! Hôm đó tôi uống say, em ấy cùng Bạch Thiên đi đón tôi."

Hạ Thả ngẩn ra.

"Sao, cô không tin à?" Tần Triều Hạc xuống giường định gọi điện cho Hứa Lê Minh, bị Hạ Thả ngăn lại.

Lòng bàn tay ấm áp của cô đặt lên đầu gối Tần Triều Hạc, như đang trấn an. Cô nghiêng người, tóc dài rủ xuống giữa đầu gối Tần Triều Hạc, quét qua da thịt cô ấy.

"Không cần gọi đâu, tôi tin." Hạ Thả trả lời. Trong đôi mắt luôn bình tĩnh của cô lúc này ánh lên chút nhẹ nhõm, còn có chút thẹn thùng vì làm sai chuyện.

Lúm đồng tiền bên khóe miệng cô bắt đầu hiện lên, chứa đầy bóng tối trong ánh sáng lờ mờ, vui vẻ đến mức không giống cô.

Hạ Thả khi cười xứng đáng với danh hiệu "Nhan đế" mà fan hâm mộ đặt cho cô. Đường nét ngũ quan vốn mờ ảo giờ trở nên rõ ràng, như ánh trăng ngưng tụ thành đóa hồng. Từ "xinh đẹp" trong khoảnh khắc này được cụ thể hóa.

Cô lại ghé sát hơn chút nữa. Tần Triều Hạc thầm mắng một câu yêu nghiệt, tim lại không kìm được đập nhanh hơn.

Con người ai cũng yêu cái đẹp mà đúng không? Đứng trước người đẹp không kiểm soát được nhịp tim là chuyện rất bình thường, Tần Triều Hạc tự an ủi mình như vậy.

"Cho nên cô chỉ vì một tấm ảnh không rõ nguồn gốc mà xóa tôi?" Tần Triều Hạc làm lạnh ánh mắt, tiếp tục chất vấn.

"Đương nhiên không phải." Hạ Thả lắc đầu. Cô nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Tần Triều Hạc, kéo cô ấy nằm lại xuống giường, "Nhưng nhìn thấy tin tức kiểu đó, sẽ luôn không nhịn được mà suy nghĩ lung tung. Xem ảnh cô đăng, đều cảm thấy người đối diện là người khác."

"Rất dày vò." Cô cười cười.

Đáp án này khiến Tần Triều Hạc tạm thời hài lòng. Cô ấy vừa rũ mắt xuống, bỗng nhiên hậu tri hậu giác nhận ra, mình thế này giống như đang làm mình làm mẩy với người yêu vậy.

Sở dĩ cứ làm khó Hạ Thả, chỉ là vì cô dám xóa WeChat của cô ấy.

Bản thân mình lại ấu trĩ thế này sao?

Thế là cô ấy rút tay khỏi lòng bàn tay Hạ Thả, hất tóc: "Tránh xa tôi ra một chút."

Tay Hạ Thả vẫn còn lơ lửng giữa không trung. Cô vẫn đang cười, lúm đồng tiền ẩn hiện, ôn tồn nói: "Tránh xa ra thì ngủ thế nào?"

Cô ngồi đó nói những lời như vậy với vẻ băng thanh ngọc khiết, mặt không đỏ tim không đập, ngược lại Tần Triều Hạc vốn nên mặt dày lại dời mắt đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!