Chương 101: Phiên ngoại 5

"Em nói xem cô ấy có ý gì? Cái gì gọi là không thể quên được?"

"Chiều nay chị hỏi tôi câu này lần thứ tư rồi đấy." Hứa Lê Minh đặt chiếc thìa vừa đưa lên miệng xuống, trong đôi mắt đen nhánh chứa đầy sự bất lực.

Cô đặt thìa trở lại đĩa: "Nếu chị thực sự muốn biết, đi hỏi trực tiếp chị ấy đi."

Môi đỏ của Tần Triều Hạc mấp máy, muốn nói gì đó lại nuốt trở về, cuối cùng khoanh tay, mệt mỏi dựa vào giữa sô pha. Mái tóc dài uốn xoăn xõa tung che khuất tựa lưng sô pha màu đỏ.

"Nếu tôi có thể hỏi cô ấy, còn ngồi đây nói với em làm gì." Cô ấy trợn trắng mắt.

"Tại sao không được?" Hứa Lê Minh cầm thìa lên lần nữa, đưa một miếng bánh kem nhỏ vào miệng, hài lòng thưởng thức cảm giác kem tan chảy trên đầu lưỡi.

Tần Triều Hạc cười khẩy: "Bởi vì chúng tôi không có phương thức liên lạc."

"Chị xóa chị ấy à?"

"Cô ấy xóa tôi." Tần Triều Hạc oán hận nói, không biết là oán mình bị xóa, hay là oán Hứa Lê Minh ăn bánh kem trước mặt mình.

Hứa Lê Minh "a" một tiếng: "Tại sao chị ấy lại xóa chị?"

"Không biết." Tần Triều Hạc uống một ngụm nước đá giải khát. Hàng mi dài cong vút rũ xuống, che khuất một nửa con ngươi màu nâu nhạt, "Tôi chưa bao giờ có thói quen xóa liên lạc, cũng không biết cô ấy xóa từ bao giờ."

Lần đầu tiên cô ấy đoạt giải, vui vẻ mở danh bạ định báo tin vui cho mọi người, ma xui quỷ khiến thế nào lại bấm vào avatar của Hạ Thả, kết quả chỉ thấy một đường gạch ngang lạnh lùng.

Khoảnh khắc phát hiện ra điều đó, tim cô ấy thắt lại đau điếng.

"Nhưng cũng bình thường thôi, vốn dĩ đã rất lâu không liên lạc, cũng chẳng có gì cần thiết phải liên lạc." Tần Triều Hạc lắc lắc đá trong cốc, "Tôi chỉ tò mò, cô ấy tự dưng thêm cảnh diễn làm gì, lại còn mạo hiểm bị chửi nữa chứ."

Hứa Lê Minh kéo dài giọng "ồ" một tiếng, bỗng nhiên đặt tay lên bàn, chuỗi vòng bạc trên cổ tay va vào nhau leng keng. Cô nheo mắt cười hỏi: "Cho nên năm đó ở con ngõ cạnh sân vận động, rốt cuộc các chị đã nói gì với nhau?"

"Chẳng nói gì cả." Tần Triều Hạc nhướng mày nhìn Hứa Lê Minh.

Hứa Lê Minh biết mình chẳng moi được gì từ Tần Triều Hạc. Miệng người này trước nay kín như bưng, vừa dày vừa cứng.

"Nhưng chị tham gia chương trình đó là đúng đắn đấy." Hứa Lê Minh rụt cổ lại, "Tuần này độ hot của chị cao chưa từng thấy, không phải lưu lượng nào cũng so được."

"Tôi không để ý, dù sao quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy lời đó." Tần Triều Hạc nhún vai không quan tâm. Danh tiếng của cô ấy từ khi ra mắt đã không tốt, cô ấy quen rồi.

Dù sao không ai chê diễn xuất của cô ấy kém là được rồi.

"Cũng không hẳn đâu." Hứa Lê Minh lướt điện thoại, "Bình luận trên quảng trường đại khái chia làm mấy hướng: có người mắng thái độ của chị không tốt, dằn mặt thí sinh; có người kinh ngạc vì diễn xuất của chị tốt; còn có fan của chị và fan Hạ Thả chửi nhau; và cả những người ship couple hai chị nữa."

"Còn có người ship á?" Tần Triều Hạc hơi ngạc nhiên. Cô ấy giật lấy điện thoại của Hứa Lê Minh, xem một lúc, càng xem càng vui, khóe miệng sắp nhếch lên tận mang tai.

Hứa Lê Minh bật cười: "Sao chị vui thế?"

"Vì tên tôi ở phía trước." Tần Triều Hạc rất hài lòng với tên couple, cười tủm tỉm trả điện thoại cho Hứa Lê Minh, uống nước đá cũng thấy vừa thơm vừa ngọt.

Hứa Lê Minh không nhịn được, trợn trắng mắt.

"Đến giờ rồi, tôi phải đi đón Bạch Thiên, gần đây em ấy ở cùng đoàn phim." Hứa Lê Minh nhìn đồng hồ, vội vã đứng dậy.

Tần Triều Hạc chống cằm, chua chát nhìn Hứa Lê Minh: "Phim trường cách đây hơn hai trăm cây số, lái xe đi về cũng mất ba bốn tiếng, ngày nào em cũng đi đón Bạch Thiên à?"

"Hôm nay đóng máy mà." Hứa Lê Minh nói xong, sải bước ra khỏi tiệm bánh ngọt, hòa vào dòng người ồn ào trên phố.

Cô duỗi đôi chân dài ngồi vào xe, cũng không lập tức khởi động xe, mà lấy điện thoại ra, tìm WeChat của Hạ Thả, gửi danh thiếp Tần Triều Hạc cho cô ấy.

Sau đó nhếch môi cười, nghênh ngang lái xe đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!