Lúc trời sáng, Trương Tiểu Oản đã chạy đến nơi thưa thớt bóng người.
Xung quanh thôn Ngô Đồng cũng không có quá nhiều thôn xóm và nhà dân. Trương Tiểu Oản nghe nói đường đi đến huyện lỵ ở phía trấn Cam Thiện mới có nhiều dân cư ở.
Nơi đó nhiều dân cư chứng tỏ ở đó có thể nuôi sống người ta. Trải qua khoảng thời gian này, Trương Tiểu Oản cũng không còn hơi sức mà than thở phận mình xui xẻo, nàng chỉ có thể nghĩ rằng những ngày tháng trong kiếp trước của nàng quá mức trôi chảy nên ông trời đòi lại vào kiếp này.
Nàng chỉ có thể nghĩ như thế nếu không thật sự chỉ có thể than trời trách đất.
Suốt dọc đường Trương Tiểu Oản thường nhặt những cành khô có đầu nhọn ở ven đường. Nàng không biết núi kia sâu đến mức nào nên chỉ muốn tìm kiếm xung quanh mình xem có thứ nào thích hợp để phòng thân hay không. Chỉ dựa vào thân thể này của nàng mà muốn tìm đồ ăn mang về thì cũng phải còn mạng mà về mới được.
Nếu nàng chết ở bên ngoài thì người nhà nàng……
Trương Tiểu Oản lắc đầu, để bản thân đừng nghĩ nhiều, bước chân cũng nhanh hơn.
Đi suốt một ngày, cuối cùng núi non trụi lủi cũng bắt đầu có màu xanh. Lúc đi ngang qua một đoạn đường núi nàng còn nhìn thấy quả cam màu vàng.
Nàng phải mất một lúc lâu mới vòng được tới chỗ cây cam kia. Đến gần nhìn một cái nàng mới phát hiện ra đó là quýt dại, bởi vì vỏ của nó rất dày. Trương Tiểu Oản hái được một quả, bẻ ra ăn thử thì thấy chua đến độ nàng muốn ném luôn.
Nhưng nàng nghĩ có lẽ Lưu Tam Nương sẽ muốn ăn nên vẫn hái hai trái để vào trong sọt.
Một ngày này nàng đi qua nơi nào cũng thấy hoang tàn vắng vẻ. Dù Trương Tiểu Oản có to gan, lại mang linh hồn của một người gần 30 tuổi nhưng đi một mình thì cũng thấy sợ.
Nàng vốn muốn ca hát để thêm can đảm nhưng sợ tiếng hát của nàng sẽ dẫn dã thú hoặc động vật lớn nàng không đối phó dược đến. Vì thế nàng vẫn mím chặt đôi môi vì sợ hãi mà run run lên.
May mà thời tiết tốt, nàng đắm mình trong ánh sáng mặt trời ấm áp, buổi chiều lại tìm được suối nước, nấu nấm lên ăn. Nàng vừa đi vừa nhặt củi khô được nửa sọt, vì thế muốn tìm nơi an toàn để nghỉ qua đêm.
Nàng đã tìm hiểu phương hướng của ngọn núi kia, nếu đi bộ thì phải mất hai ngày mới tới được. Nếu là ở hiện đại thì chỉ cần lái xe nửa ngày là tới nơi.
Nói cách khác, cho dù nàng có không muốn đi vào quá sâu thì cũng phải ngủ bốn buổi tối ở bên ngoài. Mà bốn buổi tối này ngủ nghỉ thế nào nàng cũng đã tính qua.
Bên này không có gì dân cư, cũng không có người nào đi một quãng đường xa như thế tới ngọn núi kia. Như vậy chứng tỏ nàng sẽ không đụng phải người nào ở trên đường. Nếu gặp phải người lạ thì nàng sẽ sợ hãi, vì người kia có thể là người xấu. Chính vì thế nên dù có nhìn thấy người nàng cũng sẽ trốn đi.
Cho nên tốt nhất là không gặp ai. Lúc này nàng chỉ có thể dựa vào bản thân mình vì thế nàng không thể hy vọng có người nào đó xuất hiện cho nàng thêm can đảm……
Trương Tiểu Oản quyết tâm muốn đua tranh một phen. Lúc này nàng không thể nghĩ quá nhiều, nàng sợ nếu nghĩ nữa thì sẽ bức mình phát điên.
Đêm đó lúc nàng tìm được một cái sơn động hơi nông thì thực sự cảm thấy vận khí của mình không tồi. Ít nhất thì đêm đông này nàng cũng sẽ không đông lạnh mà ngủ ở bên ngoài.
Nàng cầm lấy củi đốt lửa. Ở trong hoang dã này, bầu trời buổi đêm cũng sẽ có ngôi sao.
Trương Tiểu Oản nằm ở cửa động nhìn một lúc lâu vẫn không muốn ngủ. Không phải vì sao trời quá đẹp mà là vì nàng đang sợ hãi.
Thấy bản thân không có cốt khí như thế thì Trương Tiểu Oản muốn cười nhạo bản thân.
Sau đó vì quá mệt mỏi nên đến nửa đêm nàng dựa vào trong sơn động mà ngủ. Ánh lửa phản chiếu gương mặt thon gầy không có chút thịt nào của nàng, đem bóng dáng nàng kéo dài hơn thường lệ. Ở trong bóng tối nàng như một cây non có thể gãy bất kỳ lúc nào.
*********
Sáng sớm hôm sau, Trương Tiểu Oản đi tìm suối nước sau đó đốt lửa đun nước uống.
Nàng cũng quan sát không biết trong dòng suối nhỏ này có cá không, nhưng không tìm thấy gì.
Nàng không biết đi sâu hơn sẽ có cá hay không nhưng ấn tượng trong lòng nàng về phạm vi trăm dặm quanhđây chính là cằn cỗi. Đến người còn không muốn ở, không muốn khai hoang thì chứng tỏ nơi này cực nghèo.
Nấm nàng mang theo không nhiều nên hôm nay Trương Tiểu Oản phải tìm được đồ ăn. Nàng vừa đi vừa cẩn thận tìm kiếm, phát hiện rau dại ở đây cũng giống ở thôn Ngô Đồng, vừa cứng vừa dai, cho dù có tốn củi lửa đun thì đến heo cũng không ăn chứ đừng nói người.
Tìm lâu như thế nhưng nàng cũng không phát hiện ra đồ gì có thể ăn được. Một lần nữa Trương Tiểu Oản lại chắc chắn rằng những gì được viết trong các tiểu thuyết xuyên không đều là lừa đảo. Cái gì mà có thể tìm thấy mọi thứ ở trong rừng chứ? Mấy nhân vật chính đụng tới cái gì thì cái đó cũng ăn được. Khả năng này ở trên người nàng chính là bằng không rồi.
Nghĩ cũng phải, cái địa phương nghèo đến chim không thèm đẻ trứng này thì có thể có thứ tốt gì chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!