Chương 6: (Vô Đề)

Về đến nhà, Trương Tiểu Oản đi đun nước trước, sau đó đổ vào hai cái chậu gỗ, sau đó mới nấu canh nấm. Nàng để vợ chồng Trương thị rửa mặt, lại rửa mặt và tay cho hai đứa em, sau đó đổ nước rửa mặt vào chậu rửa chân, để ba cha con ngâm chân.

Chân bọn họ đều bị nẻ đến nứt da.

Vì thế khi nhúng vào nước nóng, vết nứt đó sẽ đau đến tận xương. Trương Tiểu Bảo và Trương Tiểu Đệ không chịu nổi, liều mạng đá chân ra ngoài. Trương Tiểu Oản nghiêm mặt giữ lấy chân bọn họ, trách mắng nói: "Nếu không ngâm chân thì sau này chân sẽ hỏng hết, có muốn đi đường nữa không?"

Nàng nghiêm khắc lên, cái cằm nhọn nhọn hếch lên trời, có sự sắc bén khiến người ta sợ hãi. Hai đứa nhỏ vốn kính sợ chị cả nên đành ngoan ngoan cho chân vào chậu, dù đau đến chảy nước mắt.

Thấy bọn họ nghe lời, Trương Tiểu Oản mới hòa hoãn lại, quay sang nói với Trương A Phúc ngồi trầm mặc bên cạnh, "Cha canh chừng hai đứa, nếu nước nguội thì có thể ngừng."

Nói xong nàng xoay người đi đến phòng bếp nhỏ. Lưu Tam Nương đã ngồi ở băng ghế nấu nước. Bà ta ngơ ngẩn nhìn ngọn lửa, sau khi Trương Tiểu Oản tiến vào mới quay đầu nhìn con gái lớn của mình một cái.

Trương Tiểu Oản không để ý đến biểu tình trong mắt bà ta, hiện tại nàng vừa khốn khổ vừa mệt mỏi. Cả ngày này nàng đã bận rộn, cơ thể suy dinh dưỡng hiện tại của nàng căn bản không có nhiều tinh lực để quan tâm quá nhiều.

Nàng nhìn Lưu Tam Nương đang ngồi ở băng ghế, đem cái ghế cao hơn chút đến gần bếp lửa, sau đó kéo Lưu Tam Nương ngồi lên đó.

Lưu Tam Nương chuyển sang cái ghế cao hơn kia thì bụng cũng thoải mái hơn một chút.

Trương Tiểu Oản ngồi ở băng ghế nhỏ, vươn tay hơ cạnh bếp lửa, mắt nhìn đống củi trong phòng bếp nghĩ đến việc phải nhặt nhiều củi hơn mới được. Nếu đến mùa đông, mọi nơi đều đóng băng thì khó mà có thể nhặt được củi.

Từ khi Trương Tiểu Oản ngồi xuống, Lưu Tam Nương vẫn nhìn chằm chằm đứa con gái cả có chút thay đổi của mình, nhưng nghĩ một lúc khiến bà ta mệt mỏi, không nhịn được nhắm mắt lại.

Coi như ông trời mở mắt, thương hại cả nhà bọn họ nên mới tặng đứa con gái này cho bọn họ.

Trong lúc Lưu Tam Nương đun nước, Trương Tiểu Oản đem mộc nhĩ đi rửa sạch, sau đó múc một bát nước nóng ra ngâm, một lúc sau mộ nhĩ ngấm nước trương phềnh lên, biến thành một khối thật to.

"Cái này cũng ăn được sao?" Thấy Trương Tiểu Oản ngồi xé mộc nhĩ, Lưu Tam Nương cau mày, trong mắt có chút kinh ngạc.

"Vâng." Trương Tiểu Oản nhấp miệng gật đầu, sau đó vươn tay lấy bát uống một ngụm nước ấm, như thế mới ngăn không cho thân thể gầy yếu này ngất xỉu.

Nàng có chút chịu không nổi nữa, nhưng lại không thể cứ thế ngã xuống.

Trương Tiểu Oản không phải người chưa từng chịu khổ. Trước kia, vào thời điểm phải tăng ca nàng có thể ba ngày ba đêm không ngủ để làm việc, thế mà vẫn chịu được.

Nàng cũng không phải người không rành sự đời, lúc không nên kêu khổ thì một tiếng nàng cũng không rên, bởi vì sẽ chẳng có ai thương tiếc, mà chỉ khiến bản thân mình tức giận, hoàn toàn không đáng.

Nấu xong canh nấm, Trương Tiểu Oản múc đầy ra bát để Lưu Tam Nương đưa qua cho bọn họ ăn trước, còn nàng uống vài miếng canh sau đó xử lý đến mộc nhĩ.

Nàng nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có thể nghĩ đến việc xào mộc nhĩ với ớt cay để ăn. Còn rau trộn mộc nhĩ gì đó thì quên đi là vừa. Không có đủ nguyên liệu, trong nhà không dầu, hơn nữa trời mùa đông thì đồ ăn phải nóng mới được.

Món ớt cay nấu với mộc nhĩ này kỳ thật chẳng thể so với món ăn kiếp trước Trương Tiểu Oản từng ăn qua, thậm chí hoàn toàn không nuốt nổi, thế mà bốn người còn lại của Trương gia lại ăn sạch sẽ.

Lúc Trương Tiểu Oản nhìn bọn họ ăn đã nghĩ đến việc ngày mai cần phải làm: Nàng phải đi hái nấm, càng nhiều càng tốt, nếu ăn không hết thì sẽ phơi khô làm lương thực dự trữ. Nhưng bọn họ phải làm việc này một cách bí mật, không thể để người trong thôn biết.

Trương Tiểu Oản cũng không biết có thể giấu bao lâu, nhưng nếu có bị lộ thì cũng không có việc gì, cùng lắm thì chỉ khiến người khác đáng thương bọn họ hơn. Còn những lời bàn tán thì cũng chẳng thể khiến bọn họ chết được, thậm chí có thể có nhà nghèo thấy bọn họ ăn nhiều thế mà không sao thì cũng sẽ tới hái về ăn.

Nhưng trước khi bị phát hiện thì Trương Tiểu Oản muốn hái càng nhiều nấm càng tốt. Nếu bị phát hiện nàng sẽ để Lưu Tam Nương nói cho người trong thôn loại nấm nào có độc, loại nào ăn được, nhưng nàng hy vọng có thể giấu kín chuyện này qua mùa đông.

Nàng không ý định nuốt hết một mình, nhưng cũng không muốn làm lợi cho người cả thôn.

Nàng chỉ lo được cho những người nàng muốn chăm sóc.

Hơn nữa, chỉ còn một tháng nữa là đến lúc thu hoạch vụ đông, Trương Tiểu Oản không biết rõ lúa nước ở đây trồng và thu hoạch thế nào. Nàng có hỏi thăm thì biết ở nơi này người ta gieo mạ vào tháng tư, thu hoạch vào tháng 11, từ lúc gieo mạ tới khi thu hoạch mất 7 tháng, thế nên một năm chỉ có một vụ.

Cái này khác với loại gạo tạp giao mà nàng biết. Loại gạo kia chỉ 3,4 tháng đã có thể thu hoạch rồi. Tuy nhiên Trương Tiểu Oản cũng từng sống ở nông thôn, nàng nghe bà mình nói trước kia nông dân chưa trồng gạo tạp giao thì một năm đúng là chỉ trồng được một vụ lúa. Tuy thời gian trồng trọt ở hai nơi vẫn không giống nhau nhưng về cơ bản có thể hiểu được. Dù sao đời trước của nàng và Đại Phượng triều này hoàn toàn khác nhau, cũng có lẽ người nông dân Trung Quốc cổ đại chính là trồng trọt thế này.

Nhưng sản lượng lúa ở đây thấp, thời gian trồng dài, thế nên với hai mẫu ruộng nước của Trương gia mà chỉ có mình Trương Tiểu Oản chết đói thì xem ra vợ chồng Trương thị cũng đã cố hết sức rồi.

Nếu không, chỉ bằng chút ruộng với năng suất này thì khả năng người một nhà đói chết là rất cao.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!