Chương 50: (Vô Đề)

Cuối tháng chín, cuối thu đầu đông là khoảng thời gian ánh mặt trời tỏa sáng nhất tại đại Phượng triều. Hôm nay mới hừng đông không bao lâu mà mặt trời vàng rực đã treo lên, dát vàng lên đám bông lúa và hạt kê trĩu bông trong đồng ruộng khiến người ta chói mắt.

Cố Đại Nương mang theo trong tay một cái rổ có ba quả trứng gà vừa đi lên núi thì đã nghe thấy sau lưng có một loạt tiếng bước chân.

Bà ta quay đầu lại thì vừa thấy là con dâu Chu gia. Bà ta đứng tại chỗ đợi một lát, thấy con dâu Chu gia tới thì hỏi, "Thê tử Chu Cường đấy à, cháu cũng đến thăm đại nương tử sao?"

Con dâu Chu gia có chút thẹn thùng nhấp miệng, nắm chặt cái rổ nhỏ trong tay rồi nhỏ giọng nói, "Nghe nói nàng sinh một tiểu tử béo nên cháu mang mấy cái trứng gà đến thăm."

Nói xong nàng hơi túng quẫn xốc mấy miếng lá cây trong rổ lên, để lộ ba cái chứng gà cho Cố Đại Nương xem. Mặt nàng hơi hồng nói, "Chỉ mượn được từng này."

Nàng ta sinh hài tử vào tháng bảy, đoạn thời gian đó cha đứa nhỏ đi chợ quê nhà bị người ta đánh. Nam nhân trong nhà không xuống ruộng được, người một nhà thật sự rất quẫn bách.

Uông gia đại nương tử xuống núi xem ruộng nước có đi qua nhà nàng, vừa đúng lúc nàng sinh Nhị Oa Tử nên vào giúp một phen, đã thế còn cho nhà nàng một con gà mái để bổ thân, thêm sáu con gà con để nuôi lấy trứng.

Vốn nàng ta muốn mang hai con gà tới nhưng gà con quả thực chưa lớn, người trong thôn không ai cho nàng mượn một con gà. Nàng ta đi mượn hai ngày cũng chỉ được ba cái trứng gà này.

"Cháu có tâm là được, đại nương tử cũng là người rộng lượng, không để ý đâu." Cố Đại Nương ở cùng một thôn với nhà nàng nên cũng biết rõ tình huống nhà họ. Ba cái trứng gà này sợ là nàng cũng phải đi cầu đi mượn, thật không dễ dàng.

Bà ta không nhịn được trấn an mà vỗ vỗ cánh tay con dâu Chu gai rồi nói, "Đi nhanh thôi, đứa nhỏ sinh giờ Dần thì lúc này hẳn là đang ăn sữa. Chúng ta đi nhanh một chút xem có việc gì có thể giúp không."

Con dâu Chu gia nghe thấy thế thì gật đầu sau đó chạy chậm vài bước, bộ dạng còn có vẻ vội hơn cả Cố Đại Nương.

Cố Đại Nương cười đuổi kịp nàng sau đó hai phụ nhân nhanh chóng đi lên núi. Một lúc sau bọn họ đã đến chỗ đại nương tử Uông gia.

Lúc đến đó, Cố bà tử hôm qua tới đỡ đẻ thấy con dâu nhà mình tới thì khuôn mặt đầy nếp nhăn toàn là ý cười, "Đại nương tử nói người đến sáng sớm hôn nay đều đi đến nhà bếp uống chén cháo trước coi như nàng cảm tạ tâm ý mọi người."

Cố Đại Nương nghe xong thì đã thấy vui vẻ, nhưng vẫn nói, "May có nàng còn nhớ thương chúng ta, nhưng còn chưa đến giờ ăn đâu, sao có thể ăn trước chủ nhà chứ?"

"Cho con ăn thì con cứ ăn, làm sao lại nói nhiều thế chứ?" Cố bà tử không nhịn được cười mắng sau đó quay khuôn mặt già nua qua nói với con dâu Chu gia, "Thê tử Chu Cường cũng nhanh đi ăn đi, đại nương tử đang ôm tiểu công tử ngủ chắc trưa mới tỉnh dậy. Cháu ăn xong mà không vội thì ở lại giúp chút việc, còn có việc phải làm đấy……"

"Không vội, không vội, cả ngày nay cháu đều không vội." Con dâu Chu gia vốn đang áy náy vì mình không mang được cái gì tốt đến lúc này nghe thấy có việc để làm thì lập tức liên thanh đáp lời.

*******

Buổi trưa Trương Tiểu Oản tỉnh lại nhưng vẫn thấy vô cùng đau đớn, không xuống giường nổi.

Đứa nhỏ nhăn nhúm dúm dó vẫn nằm trong tã lót nhắm mắt ngủ. Nhưng Trương Tiểu Oản biết hắn là một đứa nhỏ khỏe mạnh. Lúc hắn mới ra khỏi bụng nàng, tiếng khóc kia khiến nàng còn đang đau đớn cũng sợ tới mức quên cả kêu.

Thật sự là hắn khóc quá vang, Cố bà tử đỡ đẻ cho nàng cũng đều nói bà đỡ đẻ vài thập nhiên rồi mà chưa thấy đứa nào khóc to như con nàng. Đứa nhỏ này sau này sợ là một nhân vật khó lường.

Lúc ấy Cố bà tử nói thật nhiều những lời vui vẻ, Trương Tiểu Oản vốn không phải người được khen thì mê muội nhưng lúc nghe được những lời chúc đó thì nàng cũng thật sự cảm thấy vui sướng từ trong tâm. Nàng vui mừng đến nỗi đau đớn đều quên hết. Lúc ôm đứa nhỏ trong tay, cảm nhận thân thể nho nhỏ ấm áp kia nàng nhịn không được cười chảy nước mắt.

Bây giờ tỉnh lại thấy đứa nhỏ còn đang ngủ thì Trương Tiểu Oản yêu thương mà nhìn con mình. Đây là đứa nhỏ nàng hoài mười tháng sinh ra, về sau hắn sẽ làm bạn với nàng thật lâu.

"Đại nương tử tỉnh……" Lúc này cửa "Chi a" một tiếng mở ra, lão Ngô thẩm đẩy cửa thấy Trương Tiểu Oản tỉnh lại thì lập tức cười cong mắt hỏi, "Ngài có đói không?"

Giọng bà ta quá lớn, Trương Tiểu Oản vội vươn ngón tay ra "Hư" một tiếng. Lão Ngô thẩm lập tức che miệng lại, còn đánh mình hai cái. Lúc này bà ta mở miệng thì thấp giọng hơn nhiều, chỉ nhẹ nhàng nói, "Đều do ta miệng rộng, không kinh sợ tiểu công tử chứ?"

Trương Tiểu Oản lắc đầu với bà ta, nhẹ giọng nói, "Có ai trong thôn tới không?"

"Tới, tới, có vài tức phụ tới đang hỗ trợ nhuộm trứng gà. Đợi đến chiều là sẽ làm xong rồi." Ngô bà tử càng nói thì càng cao giọng, nói xong lời cuối bà ta mới nhận ra nên vội giơ tay che miệng.

Nhìn ánh sáng vui mừng sinh động trong mắt bà ta, Trương Tiểu Oản cũng biết tâm tình bà ta phấn khởi. Thấy người trong nhà vì nàng sinh đứa nhỏ mà vui mừng nên nàng cũng không nhịn được vui vẻ theo. Vì thế nàng lắc đầu cười, sau đó dém lại chăn bọc đứa nhỏ rồi nhìn cái mặt nhỏ của hắn vài lần mới ngước mắt nhỏ giọng nói, "Ngài múc cho ta chén cháo, ta uống vài ngụm."

"Ai, ta đi ngay." Lão Ngô thẩm vẫn luôn cong eo lúc này nghe thế thì nhanh chóng xoay người chạy chậm ra ngoài.

Trương Tiểu Oản bật cười lắc đầu, đôi mắt lại không tự chủ được nhìn đứa nhỏ trong ngực.

*******

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!