Chương 47: (Vô Đề)

Qua mấy ngày Trương Tiểu Oản đã xác định mình có thai.

Một lần đã trúng, mặc kệ đứa nhỏ này đến một cách vớ vẩn nhưng nàng cũng hạ quyết tâm không cần nó. Nàng cảm thấy mình không ngu xuẩn, cũng không cảm thấy nàng sinh đứa nhỏ ra thì nàng và đứa nhỏ sẽ được người ta coi trọng thêm chút nào.

Uông gia khẳng định muốn giúp Uông Đại Lang cưới người khác. Mà thân phận sau khi cưới của người kia cũng không kém chính thê bị đuổi đến nông thôn như nàng mấy phần. Có lẽ người đó chính là vị Vân biểu muội ốm yếu mà Uông Đại Lang thích. Nàng có nghe Ngô lão thẩm trộm nói với nàng một lần. Nhưng người đó cũng có thể là con gái một nhà môn đăng hộ đối.

Bọn họ sẽ sinh con, đứa bé kia sẽ được người ta thích hơn đứa con mà một kẻ xuất thân bần nông như nàng sinh ra.

Tâm tính con người đều có thiên vị, Trương Tiểu Oản không cảm thấy những kẻ từng khinh thường nàng sẽ thiên vị đứa con nàng sinh ra.

Hơn nữa kiếp trước Trương Tiểu Oản không được cha mẹ yêu, bị ném ở nông thôn nên nàng hiểu đối với một đứa trẻ không được cha mẹ yêu thương thì việc này không công bằng đến mức nào. Mặc kệ hắn có khiến người trong nhà thích hay không, với người làm mẹ như nàng mà nói thì nàng cũng không xác định mình có thể kiên cường đến cuối cùng ở cái thế giới lạ lẫm này hay không.

Nếu ngày nào đó nàng không chống nổi nữa, hỏng rồi thì đứa nhỏ này không có mẹ chẳng phải càng khổ hơn sao?

Nàng không sinh hắn ra được, nàng không có bản lĩnh phụ trách tương lai của đứa bé. Vì thế chỉ có thể nhân lúc hắn chưa thành hình mà để hắn đi.

Còn một nguyên nhân nữa khiến Trương Tiểu Oản quyết định không cần đứa nhỏ này. Nàng không muốn vì một nam nhân xa lạ mới gặp vài lần, lại khiến nàng thống khổ chật vật hơn nửa đêm sinh con.

Nàng đã nghĩ ra rất nhiều lý do, tìm rất nhiều cớ cuối cùng mới quyết định không cần đứa nhỏ này.

Sau đó nàng bắt đầu nghĩ đến việc làm sao bỏ nó: Mua thuốc, không được, nàng ra cửa không tiện, dù sao cũng phải mang theo một bà tử bên người.

Có một cách đơn giản chính là uống nước đá, hoặc ngâm nước đá. Bên cạnh có một con sông nhỏ, hiện tại mới đầu mùa xuân, nước trong sông cực kỳ lạnh. Nếu nàng nhảy xuống đó thì đứa bé này sẽ không giữ được.

Vì thế Trương Tiểu Oản sai mấy người kia đi ra giúp nàng kiểm tra ruộng, lại đi cắt cỏ trâu. Một mình nàng đi múc hai xô nước về.

Uống xong ngụm đầu tiên nàng thấy cả người lạnh ngắt. Trương Tiểu Oản cảm thấy trái tim lãnh khốc vẫn không dao động.

Nhưng sau khi uống đến ngụm thứ hai, nàng cảm thấy trên mặt mình có thứ gì đó nóng hổi. Đợi một lúc nàng mới sờ lên mặt lại thấy nước mắt đã lạnh băng.

Mà ngụm thứ ba nàng không uống nổi nữa. Trương Tiểu Oản lảo đảo đi về phía ghế dựa ngồi xuống, run rẩy cầm chén để lên cái bàn gỗ đơn giản. Nàng há miệng khóc không thành tiếng.

Cho dù không chịu thừa nhận với chính mình thì cho tới nay nàng vẫn luôn giấu bi quan dành cho thế giới này trong xương cốt.

Phải, nàng vẫn luôn cố gắng sống tốt, phụ trách những người nàng phải có trách nhiệm. Nhưng đây không phải là thế giới chỉ cần cố gắng là có hồi báo, ở đây cho dù nàng liều mạng muốn sống tốt thì cũng chưa chắc đã được tốt.

Giống như cuộc sống nàng nỗ lực nhiều năm để làm cho nó tốt hơn lại chỉ vì một cuộc hôn nhân mà khiến nàng bị đánh về nguyên hình. Nó kéo nàng tới một nơi khác xa lạ, khổ sở cầu sinh.

Cuộc sống này khi nào mới có thể tốt hơn đây? Đến cả người thân giúp nàng chống đỡ cũng không ở bên. Nàng còn giãy dụa làm gì? Nàng không muốn sống sót một mình như thế.

Quá khổ, cũng quá cô đơn.

Nàng không muốn sống nữa, kỳ thật nàng muốn đi cùng đứa nhỏ trong bụng mình. Trương Tiểu Oản đã quá tuyệt vọng với cái thế giới cho dù nàng nỗ lực bao nhiêu cũng không thuộc về này.

Nàng đã khổ rất lâu, cũng không tìm thấy đường sống. Nàng cảm thấy cực kỳ mệt mỏi, hiện tại chỉ muốn nghỉ ngơi một chút.

Cuối cùng Trương Tiểu Oản khóc lớn một tiếng, khóc hết những thương tâm, khổ sở và tuyệt vọng dưới đáy lòng. Nàng ôm bụng mình khóc đến cuồng loạn.

Nàng thật sự không tìm được bất kỳ thứ gì để dựa vào ở thế giới này. Đến người để nói chuyện cùng cũng không có, vậy thì sống sao nổi?

Nàng muốn chết.

Nàng không kiên cường như thế, nàng chỉ muốn tìm chỗ nào đó để nghỉ ngơi một chút, cho dù là chết cúng tốt.

*******

Nàng ở trong phòng khóc cực kỳ bi thương tuyệt vọng thì đúng lúc Thái lão thẩm trở về đứng ở ngoài cửa nghe được cũng rớt nước mắt. Đứa nhỏ này sợ là cũng biết dự tính của Uông gia đối với mình.

Lúc tiếng khóc ở trong phòng dần nhạt đi, Thái lão thẩm kinh ngạc phát hiện cái gì đó không đúng nên vội vàng đẩy cửa vào gọi, "Đại nương tử, đại nương tử, ngài đang làm gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!