Chương 46: (Vô Đề)

Đến sáng ngày mùng ba, người trong thôn tới hỗ trợ sửa lại nhà. Trương Tiểu Oản trả tiền công hai đồng một ngày, giọng điệu lại khách khí nên bọn họ lam việc cực kỳ nghiêm cẩn.

Người trong thôn thấy Trương Tiểu Oản là người sòng phẳng thì bắt đầu làm việc rất nhanh. Năm người mất hai ngày đã hoàn toàn sửa xong mái của sáu gian phòng.

Sau khi tính toán chi phí, Trương Tiểu Oản đại khái tiêu mất hơn hai lượng bạc để sửa lại mái ngói. Tiền công thì không đáng mấy, quan trọng là tiền mua ngói mới để lợp lại.

Còn có ba mặt tường lùa gió thì phải đi tới nơi xa hơn để tìm gạch xanh về sửa chữa lại. Chắc phải một thời gian nữa mới làm được nên nàng cũng đành gác xuống.

Hiện tại nàng phiền lòng chính là việc làm giường, còn phải xây nhà bếp cho tốt.

Thôn trưởng mang theo một sư phó làm nghề mộc đến, nói vị sư phó kia ở lại làm việc, lại giúp lên núi chặt cây. Nhưng tiền công một ngày phải năm đồng, còn phải bao hai bữa.

Người là do thôn trưởng giới thiệu nên Trương Tiểu Oản cũng không từ chối, cứ thế đồng ý.

Nhưng nông dân đa phần là người thành thật, tuy lão Thái bá ngầm nói với Trương Tiểu Oản rằng người nào đưa ra giá quá cao, lại ăn nhiều nhưng hắn lên núi chặt gỗ xuống rồi lập tức bắt đầu làm việc, không hề kéo dài thời gian. Trương Tiểu Oản vẫn cảm thấy không cần phải phàn nàn gì thì hơn.

Phòng bếp thì chỉ cần đắp cái bếp, không mất quá nhiều công phu. Nàng mời một thôn dân biết đắp bếp tới, nửa ngày đã làm xong. Nhưng chờ bùn đất khô phải mất ba ngày mới có thể dùng. Vì thế trong ba ngày này, Trương Tiểu Oản còn phải mang theo hai bà tử ở bên ngoài dùng bếp tạm thời.

Bận rộn năm ngày mới được nghỉ ngơi. Lúc này Trương Tiểu Oản cảm thấy hụt hơi. Nàng cho rằng mình quá mệt mỏi nên cũng không dám cậy mạnh mà ở trong phòng nghỉ ngơi hai ngày mới lại ra cửa.

Thôn làng ở đây không nhiều quy củ như huyện thành, cấm kỵ đối với phụ nhân cũng không quá nhiều. Nhưng bởi vì hai bà tử ở đây nên Trương Tiểu Oản mà phải nói chuyện với nam nhân thì sẽ mang theo một người, có thế nàng nói chuyện mới được dễ dàng.

Kỳ thật người trong thôn cũng không quá so đo cái này, chỉ là lời nói thôi mà, cũng không phải ai cũng nhiều chuyện. Nếu có chuyện phải nói thì cũng không đến mức không thể gặp mặt nói chuyện.

Nhưng phụ nhân như nàng muốn tránh tị hiềm một chút thì người ta cũng hiểu. Rốt cuộc cũng là nhà giàu trong thành dến, có chút quy củ cũng là bình thường.

Hai bà tử và chồng mình đại để cũng biết mình sẽ phải đi theo Trương Tiểu Oản đến chết. Mà một đường này Trương Tiểu Oản đối xử với bọn họ cũng rất khách khí, còn bỏ tiền ra tiêu pha mua đồ cho bọn họ. Nàng chia bồn gỗ ra cho mỗi đôi một cái, lại còn chăn đệm cũng để bọn họ dùng. Sống đến tuổi của bọn họ thì đều biết người chủ nào tốt người nào xấu. Hiện tại bọn họ thấy nàng là người lương thiện, không cắt xén tiêu dùng của bọn họ, cũng không bắt bọn họ làm việc mệt nhọc thì đều nghĩ sau này sẽ dựa vào nàng. Chẳng ai trong số đó còn nhớ tới những lời Thiết quản gia nói với mình trước khi đi. Hiện nay chỉ cầu đại nương tử có ngày lành để trước lúc chết bọn họ cũng có ngày lành.

Cho nên mầy ngày nay Trương Tiểu Oản tìm người đến làm việc thì mấy người bọn họ cũng không gây phiền toái gì cho nàng. Hai bà tử thấy Trương Tiểu Oản cũng là người có quy củ, bất đắc dĩ muốn nói chuyện với nam tử trong thôn cũng phải mang theo bọn họ, lại nghiêng người không nhìn thẳng, giống một người được giáo dục đầy đủ lễ nghĩa thì càng có hảo cảm.

Nhưng người tên Thái lão bá kia lại là người xảo quyệt, không tới mấy ngày đã giúp Trương Tiểu Oản tính toán, trông giữ đồ đạc trong nhà vô cùng lợi hại. Người trong thôn có tới mà dám nhìn đống gia cụ nhiều một chút là ông ta sẽ trừng mắt lại.

Đã thế ông ta còn nói với Trương Tiểu Oản nên dọn cái tủ đang đặt ở đại đường tới phòng nàng, miễn cho có người tới mưu đồ của cải nhà bọn họ.

Trương Tiểu Oản nghe ông ta nói thế thì dở khóc dở cười, nhưng cũng biết ông ta có ý tốt nên nàng cũng không phản đối mà để hai lão hán dọn ngăn tủ kia vào phòng nàng. Thế là nàng có hai ngăn tủ trong phòng.

Lúc này trong đại đường chẳng còn gì. Cũng may sư phó làm giường nói hắn có thể giúp làm thêm mấy cái ghế dài và vài cái ghế tròn. Chỗ đồ đó ông ta chỉ tính nửa tiền công, không cần trả nhiều.

Vị sư phó này thấy Trương Tiểu Oản cũng không ăn chặn đồ ăn của hắn, nếu con hắn đến đúng giờ cơm mà gặp nàng thì nàng còn chia đồ ăn của mình với đứa nhỏ. Nhìn đã biết đây là một người thiện lương, nên hắn cũng không tham chút tiền này, có thể lấy chỗ nọ bù chỗ kia.

*******

Cho dù huyện An Bình Và huyện Long Bình gần nhau nhưng tiếng địa phương của hai nơi quả thật khác nhau quá nhiều. Khẩu âm của hai nơi khác nhau hoàn toàn, Trương Tiểu Oản nghe những người ở đây nói chuyện thì thấy giống giọng vùng Tứ Xuyên, Quý Châu. Còn giọng nói của huyện An Bình bọn họ thì giống giọng của vùng Hồ nam, quả thực quá khác nhau.

Mà người ở thôn Ngưu Quy này lại còn nặng hơn cả người ở huyện Long Bình, mỗi chữ đều nói đến mơ hồ. Mỗi lần nàng nghe bọn họ nói thì đều rất phí công sức. Mấy người nàng mang tới là lão bộc của Uông gia, khẩu âm đều là của huyện thành nên khi nói chuyện cũng nặng khẩu âm nhưng vẫn chưa là gì so với người trong thôn. Cho nên ngày thường nói một câu dài cũng là vấn đề, lúc này Trương Tiểu Oản cũng đành vừa nghe vừa đoán mới có thể miễn cưỡng giao lưu với mọi người.

Nhưng cho dù thế thì vẫn có nhiều lúc nói sai hoặc hiểu lầm dẫn đến làm sai.

Ví dụ như có một buổi sáng sư phó làm mộc có việc trong nhà, người trong nhà đến gọi hắn nên hắn xin nghỉ. Hắn nói hôm sau mới tới được nhưng mấy người trong nhà nghe thế nào thành hắn nói buổi chiều hắn sẽ tới. Đợi cả chiều không thấy hắn tới, buổi trưa mọi người còn nấu cơm cho cả hắn nên lúc này mấy bà tử và lão hán đều rất tức giận. Ngày hôm sau hắn vừa mới tới bọn họ đã cần gậy gộc, chổi mới mua vây đến muốn tính sổ.

Bọn họ cho rằng hắn bắt nạn bọn họ mới tới nên nhận tiền nhưng không chịu làm việc.

Lúc hỏi ra thì sư phó bị mấy ông bà lão vây quanh hiểu lầm đã tức giận ngút trời. Hôm nay Trương Tiểu Oản làm cơm trưa còn làm thêm mấy cái bánh nhờ người đưa đến mới khiến vị sư phó bị oan uổng kia nguôi giận một chút.

Việc nói chuyện ngày thường trở thành vấn đề cực lớn, nhưng năng lực học tập của Trương Tiểu Oản mạnh, chỉ sau hơn 10 ngày nàng đã nói chuyện được với thôn phụ ở đó lại cũng có thể hiểu gần hết những lời họ nói. Tuy vài chỗ nàng vẫn phải dựa vào suy đoán hoặc bắt người khác phải lặp lại nhiều lần mới được.

Nàng cũng không sợ nói mấy lời ngây ngô khiến mọi người bật cười mà kiên trì học với mọi người. Rốt cuộc thì nàng sẽ phải ở lại đây lâu dài, nhập gia tùy tục, nếu muốn cắm rễ ở đây thì tốt nhất là phải hòa nhập được.

Người trong thôn thấy vị đại nương tử nhà giàu kia là người cực kỳ dễ nói chuyện. Tuổi tác nàng còn nhỏ nhưng lại là người hoạt bát, thấy phụ nhân nhà ai cũng cười sau đó chào hỏi người ta, rất là lễ phép. So với người trong thôn nô tục thì quả thật nàng giống như người nhà giàu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!