Chương 42: (Vô Đề)

Sau đó Huyện Lệnh phu nhân có tặng tranh lễ đến, ngoài ra cũng không truyền thêm lời nào, cũng không phái thêm ai đến đây.

Mọi việc an tĩnh đến nỗi Trương Tiểu Oản còn cho rằng mình nghĩ nhiều. Nàng còn nghĩ bọn họ sẽ phái một người nào khác đến nhưng ai ngờ việc này cứ thế bị gác lại.

Trên thực tế, Trương Tiểu Oản quả thật không hề nghĩ nhiều. Người bên kia biết được động tĩnh của Trương gia thì lập tức viết thư đưa tới cho Uông Đại Lang, Uông Vĩnh Chiêu ở kinh thành báo rằng vị hôn thê bần hàn của hắn có bao nhiêu thô tục, khó có thể lên được nơi thanh nhã.

*******

Cuối mùa xuân Trương gia cuối cùng cũng đã gieo xong hai mẫu ruộng nước. Hai lão Trương gia năm trước đã chết trong ôn dịch, một nhà Trương Đại Kim lại chẳng biết đã đi đâu vì thế một nhà nàng cũng đào hai nấm mồ cho hai người, thắp mấy nén hương, đốt chút tiền giấy, coi như thể hiện chút hiếu đạo ít ỏi.

Người trong thôn cũng không nói gì được bọn họ họ. Phải biết rằng có những nhà có người chết nhưng đến nấm mồ tử tế cũng không có. Người ta chỉ nhân lúc đêm tối mang người đi chôn, có khi còn không nhớ rõ đã chôn người nhà ở chỗ nào.

Thôn Ngô Đồng vốn đã an tĩnh nay giảm bớt số hộ nên càng an tĩnh hơn. Ruộng đồng trong thôn cũng bị Huyện thành về điều tra, những nhà không còn ai thì ruộng đất bị thu lại, nhà ai muốn mua cũng có thể mua.

Lúc Trương Tiểu Oản nghe được tin này thì rất vui vẻ nhưng chưa được bao lâu thì nàng lại phát sầu vì trong nhà không có bao nhiêu bạc.

May mà ruộng lúc này cũng không đắt, Huyện lão gia tự động mở miệng cho bọn họ mượn một khoản nên Trương gia cũng mua được hai mươi mẫu ruộng nước.

Sau khi cầm khế ước, Trương gia thành nhà có nhiều ruộng nhất trong thôn. Vì thế Trương Tiểu Oản cũng nhẹ nhàng thở ra một hơi. Thế này thì nàng cũng không cần quá lo lắng đến cuộc sống sau này của người trong nhà.

Chỉ cần không có thiên tai nhân họa và chỉ cần siêng năng lao động thì người nhà bọn họ chắc vẫn có cơm ăn. Tuy trên lưng gánh nợ không thoải mái nhưng chỉ cần có hy vọng thì ngày sẽ tốt hơn.

Còn chuyện tính toán và viết chữ, Trương Tiểu Oản vẫn kiên trì muốn mấy đứa em học. Nhưng Tiểu Bảo và Tiểu Đệ đều không phải người nhạy bén. Vì thế có ruộng trong tay luôn tốt hơn so với việc lang bạt khắp nơi.

Cho dù Trương Tiểu Oản cảm thấy mình suy nghĩ nhiều nhưng nàng biết ở thời đại nào thì người ta phải vấp ngã mới trưởng thành. Có lẽ đám Tiểu Bảo ra ngoài chịu khổ thì bản lĩnh mới dày dặn hơn. Nhưng nàng vẫn không nhẫn tâm thả bọn chúng ra ngoài chịu khổ.

Lưu Tam Nương vì chuyện bị lừa tiền nên cũng thu hồi tâm tư, việc trong nhà ngoài ruộng bà ta cũng chịu khó chăm lo. Trương Tiểu Oản thấy thế cũng coi như nhẹ thở ra, cảm thấy cuối cùng cũng qua được một cửa.

Con người chỉ cần hiểu được bổn phận của mình, có kỳ vọng thuộc về mình thì cuộc sống này sẽ không quá tệ.

Mùa xuân năm thứ hai Trương gia vội thành một nồi cháo. Một nhà sáu người, đến cả Tiểu Muội sáu tuổi cũng phải ra trận. Từ ươm mạ đến cấy mạ cũng mất một tháng, chút thịt tăng được trong mùa đông cũng gầy đi không còn gì. Có thế bọn họ mới kịp gieo trồng hết hai mươi mẫu ruộng trong hai tháng mùa xuân ngắn ngủi. Phải biết rằng thời gian bây giờ còn mát, chờ đến mùa hạ trời nóng lên mà chưa kịp gieo mạ thì khả năng lớn là thu hoạch sẽ không được tốt.

May mà lần này có Chu Điền huy động vài người của Chu gia đến hỗ trợ một hồi. Mấy nhà khác cũng có người đến giúp một tay nên hai mươi mẫu ruộng này mới được gieo cày đúng thời gian.

Hiện tại Trương Tiểu Oản không còn ra mặt làm mọi việc nữa mà để Trương Tiểu Bảo ra mặt nói. Chờ đến đầu mùa đông thu lương nàng lại bảo hắn đi nhờ nhóm người trong thôn đến hỗ trợ sau đó dùng hai mươi cân thóc làm tiền công cho mọi người.

Lời này vừa ra thì mọi người đến hỗ trợ đều vui mừng. Giúp gặt lúa cũng chỉ mất một hai ngày, mất chút sức lực nhưng lại có gạo mang về, quả là việc tốt nhặt được.

Vì việc hôn nhân của Trương Tiểu Oản nên Trương gia cũng coi như có danh tiếng ở trấn Cam Thiện. Một tú tài đã có thể khiến mười thôn đồn đãi, mà một người sắp gả làm quan gia phu nhân ở kinh thành thì cả Huyện có thể bàn tán vài ngày.

Hai đứa Trương Tiểu Bảo và Trương Tiểu Đệ đọc sách thì không ra gì nhưng làm việc nhà nông thì vẫn đâu ra đấy. Bất kể là làm ruộng hay xới đất trồng rau bọn họ chỉ học vài lần là đã làm quen.

Bởi vì trong nhà lúc này có đủ cơm cho mọi người ăn no nên hai đứa cũng cường tráng hơn. Trương Tiểu Bảo còn chưa đến mười bốn tuổi mà đã cao nhất nhà, hiện tại Trương A Phúc đều đi theo hắn xuống ruộng làm việc. Lưu Tam Nương thì không còn phải làm việc ngoài ruộng nữa mà chỉ chủ yếu làm việc nhà.

Vì năm nay Nhân Trương Tiểu Oản cập kê, hôn kỳ cũng sắp đến nên Lưu Tam Nương cũng bắt đầu thêu đồ hồi môn cho nàng. Chờ đến lúc này việc trong tay không có tiền cũng tự nhiên nổi lên. Trong tay bọn họ chỉ có vài đồng tiền chẳng đủ mua được vải vóc đẹp đẽ gì.

Nhà bọn họ vẫn còn đang nợ Huyện lão gia một khoản tiền nên nếu mượn nữa là không được. Vì thế Lưu Tam Nương chỉ có thể cầm tiền đồng đi mua một ít vải thô, lại lén gạt nước mắt hối hận mình bị lừa, dễ tin người khác mà giao bạc cho người không quen để rồi kẻ đó chạy mất.

Của hồi môn của Trương Tiểu Oản không lên nổi mặt bàn khiến Lưu Tam Nương âm thầm hy vọng Lưu Nhị Lang có thể trợ cấp một ít để con gái bà không đến nỗi phải xấu mặt.

Đến bây giờ bà ta mới biết leo lên một nhà như thế đúng là khó nhiều hơn được. Đến lúc đó con gái có điều gì khó xử thì sợ là bà ta cũng chỉ có thể khóc một hồi mà chẳng thể giúp gì.

Chờ đến cuối mùa xuân, xong việc đồng áng thì Trương Tiểu Oản cũng không hề xuống ruộng. Lúc lày nàng chú ý đến làn da của mình nhưng dù để ý thế nào thì qua mấy tháng này nó cũng chẳng trắng ra được bao nhiêu. Nhưng chỉ cần nàng chú ý tu chỉnh một chút thì cũng không quá khó coi.

Nhưng xác thật không thể nói là đẹp.

Cứ thế đến mùa thu thì làn da của nàng không còn đen nữa mà có màu bánh mật khỏe mạnh. Nếu ở hiện đại thì nàng được coi là có làn da xinh đẹp nhưng ở cổ đại này thì đúng chất người lao động, nghèo hèn mà thôi.

Tay nàng vẫn thô ráp nhưng cũng đã tốt hơn một năm trước nhiều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!