Chương 41: (Vô Đề)

Hôm nay bản thân nhà trai cũng không tới. Buổi trưa hai bên gia trưởng ăn cơm xong thì người bên nhà trai nói phải đi.

Sắc mặt Lưu Nhị Lang biến đổi nhưng Huyện lão gia đi cùng nhà trai lại nói khó có lúc bọn họ lặn lội đường xa tới đây nên ông ta làm chủ mời họ du ngoạn huyện An Bình một hồi. Người của Uông gia cũng đồng ý, lúc này mặt Lưu Nhị Lang mới tươi cười.

Trương A Phúc vẫn luôn giống một con rối gỗ ngồi ở đó, người của Uông gia nói gì với ông ta thì ông cũng chỉ ha hả hai tiếng. Lưu Nhị Lang thở dài trong lòng nhưng cũng không trông cậy vào đứa em rể này có thể biểu hiện gì.

Lúc người Uông gia rời đi có gọi Trương Tiểu Oản qua nói chuyện. Phụ nhân trẻ tuổi kia hỏi nàng bao nhiêu tuổi, nhưng chưa kịp đợi Trương Tiểu Oản trả lời thì nàng ta đã che miệng cười nói với Huyện lệnh phu nhân, "Sợ là không hiểu chúng ta nói gì đâu đúng không?"

"Ngài nói chậm một chút thì có lẽ nàng sẽ hiểu." Huyện lão gia được Lưu Nhị Lang nhờ vả nên Huyện lệnh phu nhân không thể không thiên vị mà nói đỡ Trương gia vài lời.

"Được rồi." Phụ nhân trẻ tuổi kia không còn hứng thú mà quăng cái khăn. Bọn họ cũng không hỏi Trương Tiểu Oản cái gì nữa. Nàng cũng giống một con rối gỗ mà cúi đầu đứng ở kia.

"Vậy…… Uống trà, uống trà thôi." Trong lòng Huyện phu nhân kêu khổ không ngừng nhưng cũng chỉ đành tiếp tục mở miệng hòa giải, "Tiểu oản cũng về phòng đi, sợ là con bé cũng mệt rồi."

Phụ nhân trẻ tuổi kia "Phốc" một tiếng xì cười, phun trà mới uống ra. Nàng ta không hề che giấu àm nói với một nha hoàn thô tráng đứng bên cạnh, "Ta thấy thân thể nàng còn thô tráng hơn cả ngươi, nghe nói ở nhà nàng cái gì cũng làm, có lẽ đứng ba ngày ba đêm cũng không mệt được đâu."

Lời này nàng ta nói vừa dài vừa nhanh, đến Trương Tiểu Oản cũng chỉ đoán mò được đại khái. Nhưng dù không hiểu thì lúc này Lưu Tam Nương cũng nhìn ra trên mặt nàng ta hoàn toàn chỉ có khinh thường.

Nụ cười vui mừng, hâm mộ trên mặt bà ta cũng nhạt xuống, sau đó lại là thần sắc chết lặng. Bà ta sờ sờ trâm hoa trên đầu, cũng không nói một lời.

Lúc này nữ nhân Uông gia cũng nhìn thấy biểu hiện của bà, vì thế bọn họ đều không hẹn mà cùng hơi hơi hếch cằm lên.

Lúc này Trương Tiểu Oản hơi hơi ngẩng đầu, nhìn bộ dạng cao ngạo của bọn họ thì thở dài trong lòng. Bọn họ đúng là tự đưa đến cửa để người ta khinh thường mà, làm sao còn dám trách người khác.

**************

Người của Uông gia rời khỏi huyện An Bình rồi thì hôn ước này coi như chính thức được định ra.

Năm sau, Lưu Nhị Lang tính toán mang Lưu Ngôn Đức thượng kinh. Lưu Khương Thị vừa thấy Lưu Nhị Lang không mang theo bà ta đi thì ôm con trai uy hiếp Lưu Nhị Lang phải mang bà ta theo.

Hôm Lưu Nhị Lang phải đi, Lưu Khương Thị tới chỗ Trương gia, trên mặt cũng không còn vẻ thê lương hôm uy hiếp Lưu Nhị Lang mà là bộ dạng đắc ý dạt dào. Bà ta khoe khoang với Trương gia là Lưu Nhị Lang đã đặt mua nhà ở kinh thành, trong nhà thậm chí còn có bà tử nha hoàn sai vặt.

Lưu Khương thị khoe khoang xong thì nói móc bộ dạng già nua của Lưu Tam Nương, lại quay sang châm chọc Trương Tiểu Oản, nói nàng tư sắc bình thường không bằng nửa phần cháu gái bà ta. Chẳng qua cậu nàng thấy nhà nàng đáng thương nên mới gán ghép hôn sự này lên người nàng. Nếu không dù tổ tiên Trương gia có đội mồ sống dậy cũng không có chuyện tốt thế này rơi lên đầu nàng.

Bà ta chê bai mỗi người trong Trương gia một hồi, đến Tiểu Muội nhỏ nhất cũng bị bà ta che miệng cười nói giống quả bí đao lùn. Sau đó bà ta mới thấy mỹ mãn mà đi ra khỏi Trương gia.

Lưu Tam Nương tức giận đến trắng bệch cả mặt nhưng lại chẳng thể cãi lại câu nào mà chỉ có thể mặc bà ta nói chán rồi bỏ đi. Đó là bởi vì nhà bà quả thật hiện tại đều nhờ vào Lưu Nhị Lang vì thế bà chẳng nói được câu nào.

Trương Tiểu Bảo vốn muốn cầm mũi tên tới hù dọa Lưu Khương Thị nhưng giữa đường bị Trương Tiểu Oản lấy ánh mắt nghiêm khắc mà ngăn cản.

Đợi bà ta đi rồi Trương Tiểu Đệ mới xụ mặt hỏi Trương Tiểu Oản, "Đại tỷ cũng sợ bà ta sao?"

Trương Tiểu Oản cười cười, "Không phải, chẳng qua ta thấy không cần chúng ta trả thù. Đệ cứ chờ mà xem ngày sau bà ta thế nào."

Nàng từng nhìn thấy cái túi tiền trên người Lưu Nhị Lang. Dưới tên Lưu Nhị Lang có thêu một gốc cây tầm gửi nho nhỏ. Cái cây kia nếu thêu ở dưới thì thôi, chẳng qua chỉ là để trang trí nhưng cái cây trên túi tiền của Lưu Nhị Lang tuy nhỏ, lại cùng màu với túi tiền khiến người ta khó nhận ra nhưng nó lại vây quanh tên ông ta.

Tâm tư tinh tế như thế hẳn là hành vi của nữ tử. Lưu Khương Thị ở trong thôn có thể coi là một kẻ ương ngạnh nhưng đến trong thành nhiều quy củ mà vẫn giữ tính cách kiêu ngạo ngang ngược đó thì chẳng phải sẽ tự khiến mình bị người ta đâm đến máu tươi đầm đìa sao?

**************

Đợi Tết Âm Lịch qua đi, Lưu Nhị Lang để lại năm mươi lượng bạc rồi đi. Trước khi đi ông ta nghiêm lệnh cho Lưu Tam Nương không được để Trương Tiểu Oản ra ngoài lộ mặt, chỉ cho nàng ở nhà đợi đến ngày thành hôn.

Ông ta vừa đi thì trên dưới Trương gia đều thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Nhưng Lưu Tam Nương cũng không tránh được có một tia oán trách người anh này. Bởi vì Lưu Nhị Lang cầm hết sính lễ mà Uông gia đưa đến, không cho bọn họ cái gì.

Lần này Uông gia ngoài đưa trang sức thì còn cho thêm 100 lượng bạc, có lẽ vì thấy Trương gia nghèo. Lưu Tam Nương cho rằng đây là Uông gia cho để bọn họ đặt mua của hồi môn nên cảm thấy Lưu Nhị Lang nên đưa cho bọn họ. Sau khi nhận được 50 lượng Lưu Nhị Lang đưa, lại nhìn bọn họ đi thì bà ta không cam lòng cắn môi nhìn 50 lượng kia mà âm thầm rơi nước mắt.

Một người mới ăn được vài bữa no đã không cam lòng. Trương Tiểu Oản mắt lạnh nhìn biểu hiện của Lưu Tam Nương, tâm lạnh như nước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!