Chương 33: (Vô Đề)

Lưu Khương thị đi rồi, đám người xem náo nhiệt cũng tan.

Trương Tiểu Oản kéo một cái ghế dài ngồi xuống, ngồi đó ngơ ngác nhìn mặt đất, không biết sự tình ầm ĩ thế này thì có xong được không?

Hiện tại sợ là trong phạm vi trăm dặm ai cũng biết nàng đính thân với đệ tử quan gia rồi.

Thấy con gái lớn không nói lời nào, Trương A Phúc lại đi tới đẩy đẩy cánh tay nnagf, nhỏ giọng gọi một tiếng, "Con gái……"

Trương Tiểu Oản ngẩng đầu miễn cưỡng mà cười, "Phụ thân, ngài cứ đi làm việc đi, trong nhà không sao đâu."

Trương A Phúc do dự một chút nhưng ông ta cũng biết mình không có bản lĩnh hỏi được gì từ đứa con gái có chủ kiến này vì thế ông ta chỉ há há miệng đáp, "Vậy ta ra ruộng đây."

"Ngài đi đi, hôm nay con ở nhà, chuyện trong nhà con sẽ lo lắng." Trương Tiểu Oản lại cười cười với Trương A Phúc, sau đó quay đầu nói với Trương Tiểu Bảo vẫn còn canh giác đứng bên cạnh cửa, "Đệ đi với phụ thân, sớm đi sớm về ăn cơm."

Trương Tiểu Bảo "Vâng" một tiếng sau đó thăm dò nhìn ra ngoài, chắc là xem kỹ người có quay lại không.

Trương Tiểu Oản nhìn thấy thì nhịn không được mà cười, lắc đầu nói, "Đi đi, còn nhiều việc phải làm lắm đó."

Lúc này Trương Tiểu Bảo mới nhích người, vác đòn gánh lên vai. Thấy thế, Trương A Phúc vội vàng đi qua nói, "Tiểu Bảo cầm giúp phụ thân cái cuốc là được, để cái này phụ thân gánh cho."

Hai cha con đi rồi, Tiểu Đệ trước đó đã mang Tiểu Muội đến chỗ Chu thím chơi. Lưu Tam Nương mới vừa vào phòng, trong này chỉ còn một mình Trương Tiểu Oản, nàng không nhịn được muốn thở dài một hơi lại cười khổ một tiếng.

Hoàn cảnh này nếu nàng không muốn mối hôn sự này liệu có còn được không?

"Con không muốn hôn sự này đến thế sao?" Bỗng nhiên Lưu Tam Nương cất tiếng nói.

Trương Tiểu Oản ngẩng đầu, thấy Lưu Tam Nương xốc mành đứng ở trước cửa phòng mình. Nàng lại gục đầu xuống, nhìn mặt đất một hồi mới nhẹ thở phào rồi gật gật đầu.

Nàng thật sự không muốn, nàng chỉ cần những thứ mình có thể nắm chắc trong tay. Nàng biết cuộc sống của những kẻ nhà giàu kia không phải thứ nàng có thể gánh vác được.

Sợ là đến lúc đó sẽ càng vất vả hơn bây giờ.

Hơn nữa nàng cũng không muốn. Nếu nàng chống đỡ cái nhà này để nuôi lớn mấy đứa nhỏ thì đồng thời cái nhà này cũng chống đỡ nàng. Nếu nàng gả cho một cái nhà không môn đăng hộ đối thì ngày qua ngày sẽ không dễ dàng. Nàng chỉ có một mình, thật sự lẻ loi hiu quạnh, đến lúc đó nàng phải tìm cái gì mới chống được mình?

Chẳng lẽ chỉ có thể thật sự chết lặng mà chịu đựng sống sót qua ngày hay sao? Cho dù nàng có mạnh mẽ đến đâu nhưng một khi mất cây cột chống thì cũng sẽ không chịu nổi.

"Hiện tại ở nhà có khổ thì còn có Tiểu Bảo, Tiểu Đệ và Tiểu Muội làm chỗ dựa," Trương Tiểu Oản cười khổ một tiếng, nhưng vẫn muốn chia sẻ chút ý tưởng với người mẹ này của mình, "Đến lúc gả ra ngoài, lại gả vào một nhà như thế thì nếu ngày lành còn tốt, nếu chịu khổ lại không có người nhà trước mặt, con sợ mình chịu không nổi."

Nàng cúi thấp đầu bất đắc dĩ lắc lắc, tinh thẩn mỏi mệt gian nan khiến giọng nàng càng lúc càng nhỏ, "Con không sợ ăn không đủ no, mặc không đủ ấm. Phụ thân và mẫu thân, đám Tiểu Bảo không phải cũng đều ở đây sao? Đến lúc đó nếu gả xa thế kia, con có muốn về nhà một lần thì cho dù có bò cũng bò không về nổi."

"Làm sao có thể như thế chứ?!" Lúc này Lưu Tam Nương mạnh miệng nói, "Cho dù có thật sự xảy ra chuyện gì thì không phải còn cậu con bảo vệ con sao?! Ông ấy có chức quan, làm sao lại để con chịu khổ chứ? Ai dám bắt nạt con?! Con đâu phải kẻ không có nhà mẹ đẻ!"

Trương Tiểu Oản lại cười khổ, nụ cười chua xót đến mức cả người nàng cũng đau lên, "Ông ấy không phải cũng khiến mẫu thân chịu khổ nhiều năm thế sao? Ngài là em gái ruột của ông ấy, nhưng đã được mấy ngày lành vì ông ấy hả?"

Chỉ một câu này đã đánh bại Lưu Tam Nương. Bà ta há hốc mồm đứng tại chỗ, sau đó nước mắt lăn xuống. Thái độ của bà ta lúc này hoàn toàn thất thần, miệng lẩm bẩm, "Đúng vậy, dựa vào ông ta đâu đáng tin. Một khi ông ta đi rồi thì sẽ đi sạch sẽ, ngày sau con ở bên ngoài nếu có gì trắc trở lại không ai giúp đỡ thì cho dù ta có vì con mà khóc lóc cũng sẽ chẳng gặp được."

Nói đến đây cả người bà ta run lên, nước mắt không ngừng rơi xuống. Bà ta suy yếu đỡ lấy khung cửa, khóc thút thít mà lầm bầm, "Sao mệnh chúng ta khổ thế này, sao lại khổ thế này……"

Trương Tiểu Oản quay mặt đi, không nhìn bà ta, bởi vì lúc này nàng cũng đang khóc.

**************

Cách một ngày, Lưu Tam Nương nói bà muốn đi lên huyện. Trương Tiểu Oản nhìn nhìn bà nhưng không hỏi gì.

Qua mấy ngày phong trần mệt mỏi Lưu Tam Nương đã trở lại, lấy ra một phong thư. Đây là bà đi đến trên huyện nhờ người viết, để Lưu Nhị Lang lui việc hôn sự này.

Lúc trước Trương Tiểu Oản đã mơ hồ đoán được, hiện tại cuối cùng nàng cũng hiểu rõ ý đồ của Lưu Tam Nương. Bà sợ nếu nhờ người quanh đây viết thì sẽ bị người ta bàn tán vì thế bỏ riêng mấy ngày lên huyện để làm xong việc này.

Nơi đó quá xa, xa đến nỗi Trương Tiểu Oản cũng chưa tới đó lần nào. Thế mà vì viết một phong thư Luu Tam Nương mang theo bánh và mấy đồng tiền đi tận lên đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!