Chương 29: (Vô Đề)

Trương Tiểu Oản không trả lời, chỉ là trầm mặc làm việc của mình. Nàng vội không ngừng, Chu Điền cũng không nói nữa.

Canh xương hầm bỏ thêm chút gạo mang theo, lại bỏ thêm rau dại vào đã được một nồi đồ ăn cực ngon.

Lúc ăn xong thì sắc trời đã sáng, Trương Tiểu Oản mệt mỏi xoa xoa mắt, hỏi Chu Điền lúc này cũng mệt mỏi, "Đại thúc, chúng ta có cần vội không?"

Chu Điền tất nhiên là vội, nhiều thịt như thế, trời lại nóng, cho dù đã ướp muối thì để lâu vẫn sẽ ra chuyện. Nhưng ông ta thấy bộ dáng mệt mỏi của Trương Tiểu Oản thì cũng không biết nói thế nào.

"Về đi, đại thúc," Trương Tiểu Oản thấy Chu Điền cũng muốn về thì thở phào một hơi đứng lên. Nàng cố dùng sức lực còn lại nâng sọt lên vai nói, "Cháu muốn nhân lúc thịt còn mới mang đi bán sẽ được giá tốt."

"Vậy đi thôi," thấy thế, Chu Điền cũng không nói nữa mà đi về phía trước vài bước. Ông ta còn sẻ một nửa thịt trong sọt của Trương Tiểu Oản bỏ vào sọt của mình.

Thấy Trương Tiểu Oản không chịu ông ta còn nóng nảy, "Cũng đâu phải thúc muốn chiếm của ngươi, chỉ là ta sức lớn, cháu sức yếu cõng nhẹ hơn thì đi sẽ nhanh hơn. Đến cửa thôn ta sẽ trả cho cháu, nếu ta dám chiếm nửa phần của cháu thì ta có còn là người không."

Ông ta gào thật sự lớn tiếng, không khác gì đang cãi nhau khiến Trương Tiểu Oản dở khóc dở cười.

Chu Điền đúng là người thành thật, ông chỉ nói sẽ giúp nàng cõng một ít nhưng cuối cùng thành cõng giúp một nửa.

Trương Tiểu Oản nhờ thế có thể thở dốc, cho dù không được nghỉ ngơi, đi đường lại vội vã nhưng nàng vẫn chống đỡ được.

**************

Bọn họ đi rất nhanh, ngày mùa hè buổi tối trăng lại sáng nên đêm thứ hai bọn họ chỉ ngủ nửa đêm rồi nương ánh trăng sao để đi về. Ngày mới rạng bọn họ đã đến cửa thôn.

Trên đường đi lên trấn, Chu Điền liên tục nhìn Trương Tiểu Oản vài lần giống như có chuyện muốn nói nhưng lại không biết mở lời thế nào.

"Thúc, ngài muốn nói gì với cháu sao?" Trương Tiểu Oản thấy thế thì cũng liếc ông ta hỏi.

"Thúc có thể bán cùng với cháu không?" Chu Điền có vẻ ngượng ngùng cực kỳ. Ông ta lúc trước có đi săn được đồ nhưng bán ra cực kỳ vất vả lại chẳng được bao nhiêu tiền. Lúc đó ông ta mới biết lần đầu tiên bán được nhẹ nhàng như thế chính là chuyện tốt hiếm có. Cha con Trương gia còn rất hào phóng với ông ta.

"Thúc, cùng đi đi. Nói thật là cháu cũng không biết có bán được không, nhưng chúng ta cùng nhau bán là được." Chu Điền là người phúc hậu, mấy ngày nay đi đường ông ta dạy nàng không ít kỹ thuật săn bắt. Vì sự trợ giúp này mà giúp đỡ ông ta một chút cũng không có gì quá đáng.

Đến trấn Cam Thiện thì sắc trời đã sáng rõ.

Lúc đi đến cái miếu ở trên trấn, bọn họ nhìn thấy một đám người vây quanh cái gì đó mà bàn luận sôi nổi. Chu Điền khá tò mò đi qua hỏi hỏi sau đó trở về nói với Trương Tiểu Oản là bên kia có hai kẻ ăn xin bị chết đói. Nói xong ông ta lắc lắc đầu, giọng điệu thương xót, "Thật đáng thương, thị trấn này cũng đâu có mấy người được ăn no, bọn họ có thể xin được cái gì chứ?

Còn không bằng đi xa hơn một chút, đến trên huyện xem thế nào."

Trương Tiểu Oản chờ ông ta tiếp tục đi, không nói lời nào.

Trong lòng nàng có lẽ vẫn còn thương xót đối với những người bất hạnh, nhưng việc thức khuya dậy sớm đã khiến nàng chết lặng, chỉ có thể lo trước mắt. Hiện tại nhà nàng còn chưa biết có cố nổi không, laáy hơi sức đâu mà đi cảm thán đáng thương cho người khác.

Vì thế nàng cũng chỉ nghe thế, chẳng có cảm xúc gì.

Bọn họ đi sâu vào trong trấn, Trương Tiểu Oản chú ý thấy có vài người đi ngang qua mang theo vui vẻ trên mặt. Nàng nghe bọn họ nói chuyện thì biết một việc đó là Viên lão phu nhân của Viên nhà giàu trên trấn làm đại thọ 70 ngày hôm nay.

Trương Tiểu Oản do dự một chút thì dừng bước chân thương lượng với Chu Điền, "Đại thúc, ta nghe vừa rồi nghe nói Viên lão phu nhân của Viên gia hôm nay làm đại thọ, hay chúng ta đến đó thử xem?"

Chu Điền không hề nghĩ ngợi đã đồng ý".

Chờ đến nhà giàu kia, Trương Tiểu Oản đặc biệt chọn đi cửa sau hỏi người. Người kia vừa nghe thấy bọn họ có thịt lợn rừng mới mẻ thì bảo bọn họ chờ còn mình thì chạy đi hỏi.

Lúc quay lại hắn mang theo một người bộ dạng như quản gia. Người kia nói vừa rồi có tin một vị khách quý trong huyện đến, hôm nay phải chuẩn bị nhiều đồ ăn hơn. Thịt lợn rừng đó ông ta muốn mua mấy chục cân để thêm đồ ăn.

Cái này chính là đủ mua hết phần thịt của một trong hai người. Trương Tiểu Oản nghĩ một chút rồi để Chu Điền bán trước. Chu Điền vừa nghe thấy thế thì đã từ chối, liên tục xua tay nói, "Không được không được, bán thịt trong sọt của cháu đi."

Trương Tiểu Oản vốn đã rất mệt làm gì còn sức tranh cãi với ông ta. Nàng cười khổ há mồm nói, "Trước bán phần của thúc, Chu gia còn có người đang chờ ngài mang tiền về thỉnh đại phu kia kìa."

Vừa nghe lời này thì Chu Điền cũng không nói nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!