Chương 26: (Vô Đề)

Bà ta hùng hổ xông vào như vậy, chẳng ai ngăn lại được.

Lưu Nhị Lang không vào phòng Lưu Tam Nương được, tùy tùng của ông ta càng không thể vào. Trương Tiểu Oản không nói lời nào đi vào thì thấy Lưu Khương thị kia đang đập giường đập chăn kêu khóc. Nhìn biểu tình thì chỉ cần bà ta đập nhầm một cái là có thể đánh bẹp Lưu Tam Nương.

Bà ta đập hai cái khiến Chu thím đi theo vào hãi hùng khiếp vía vội giữ bà ta lại, bất chấp tất cả mà kéo Lưu Khương thị ra bên ngoài. Bà vừa kéo người vừa nói, "Ai da, tẩu tử, Tam Nương vẫn còn đang hôn mê, ngài muốn khóc thì ra ngoài cửa mà khóc, đừng ầm ĩ người bệnh."

Chu thím cũng biết người đàn bà này không dễ đối phó, đặc biệt hiện tại bà ta đã là quan phu nhân. Bà ta thủ tiết vì Lưu Nhị Lang nhiều năm như vậy, hẳn là tin tức đã truyền tới tai Huyện thái gia. Loại phụ nhân này bà ta không đắc tội được, cho nên bà cũng chỉ có thể kéo bà ta ra ngoài, dù gì thì đây cũng là việc của Lưu gia.

Chu thím kéo người ra ngoài rồi thì cũng không dám quản nhiều, chỉ dùng ánh mắt bảo Trương Tiểu Oản để cậu và cha mình chú ý chút sau đó vội trốn vào trong bếp làm việc, không dám ra ngoài giúp nữa.

Lưu Khương thị bị kéo ra ngoài lập tức nhìn thấy Lưu Nhị Lang. Bà ta vội quỳ xuống trước mặt ông ta, khóc nước mắt nước mũi chảy ra, miệng thì kể lể, "Nhị Lang, ta cũng không biết hai người đến mời Tam Nương lại có thể làm ra chuyện táng tận lương tâm kia. Chàng phạt ta đi, chính là ta khiến muội muội phải tủi thân, Đại Đức Tử có mẫu thân như ta đúng là xấu hổ.

Ta thật sự không còn mặt mũi gì mà gặp chàng, không còn mặt mũi gì gặp muội muội."

Thấy bà ta nhắc tới đứa con trai đang đi học của mình, Lưu Nhị Lang một câu cũng không nói ra được.

Lưu Ngôn Đức là đứa con trai duy nhất của ông ta hiện nay, về sau hắn còn phải thi công danh, sao có thể để hắn có một người mẹ mang tiếng thất đức chứ?

Cho nên dù Lưu Khương thị làm ra việc gì thì ông ta cũng chỉ có thể mặc kệ, coi như không biết gì hết. Ông ta chỉ đành chăm sóc cho muội muội tốt hơn, lấy điều này đền bù thua thiệt trong mấy năm nay của bà.

Nghĩ tới đây, Lưu Nhị Lang nhịn không được thở dài trong lòng, sau đó trầm giọng nói, "Đứng lên đi."

Nói xong ông ta không thèm để ý tới Lưu Khương thị, chỉ gọi Lưu Tam Cách ở bên cạnh dặn, "Gọi người đưa phu nhân về, ở đây phòng ở nhỏ, không đủ chỗ cho nhiều người ở lại. Nữ nhân vẫn nên về nhà miễn cho người ta nói ra nói vào."

Lưu Khương thị vốn còn muốn nói gì nữa nhưng liếc mắt thấy sắc mặt Lưu Nhị Lang thì vội nuốt lời vào rồi xéo thẳng.

Lúc bà ta được Lưu Tam Cách đưa đến ngoài cửa, nhìn thấy ánh mắt dò xét quan phu nhân của đám thôn dân thôn Ngô Đồng, trong lòng bà ta nhịn không được dâng lên đắc ý. Bà ta sửa sang lại quần áo trên người, sau đó lên xe bò.

Bà ta biết chỉ cần dựa vào cái danh hiền tuệ nhiều năm của bà ta, cùng với đứa con trai thì cho dù Lưu Nhị Lang bất mãn thế nào cũng sẽ không dám làm gì bà ta.

**************

Trương Tiểu Oản thấy Lưu Khương thị đến là để thị uy với Trương gia. Bà ta muốn Lưu Tam Nương biết cho dù bà ta làm việc xấu, hạ độc thủ thì Lưu Tam Nương cũng chẳng thể làm gì bà ta, cũng đừng hy vọng ỷ vào Lưu Nhị Lang ủng hộ mà có thể muốn làm gì cũng được.

Mấy ngày qua đi thân thể Lưu Tam Nương đã đỡ hơn. Bà nghe từ miệng thôn dân thì biết ngày đó Lưu Khương thị tới, trong lòng tức giận đến thở hổn hển một hồi.

Lúc này Trương Tiểu Oản lại chẳng rảnh bận tâm đến Lưu Tam Nương nghĩ như thế nào, bởi vì lúc này Lưu Nhị Lang nhận được một bức thư rồi lập tức trở về thôn Lưu gia.

Hai ngày sau ông ta lại tới nói với Trương gia là ông ta có việc phải ra ngoài một chuyến, sợ là phải một thời gian nữa mới về được. Chuyện liên hôn với gia đình nghĩa huynh của ông ta cũng phải chờ có tin tức ông ta mới viết thư về báo.

Lưu Tam Nương tất nhiên là đồng ý để Trương Tiểu Oản nhận hôn sự này. Trong lòng bà ta biết đứa con gái này không tầm thường, nếu có thể gả đến chỗ cao thì sẽ có kết quả tốt.

Vì quan tâm đến việc này nên thái độ của bà ta với Lưu Nhị Lang cũng có thêm vài phần thân thiết. Lúc Lưu Nhị Lang rời khỏi bà ta cũng chủ động mở miệng nói chuyện, "Ca ca lên đường may mắn."

Lưu Nhị Lang nghe bà ta cuối cùng cũng chịu gọi ca ca thì vô cùng vui vẻ. Ông ta xoay người vỗ vỗ vai bà nói, "Ngươi cứ yên tâm, chờ xong việc ca ca sẽ lập tức để nhà các ngươi có ngày lành."

Nói xong lời này, hai anh em lại hàn huyên một lúc. Chờ Lưu Nhị Lang rời đi Lưu Tam Nương mới lại nghỉ ngơi.

**************

Trương Tiểu Oản vốn định cầu Lưu Tam Nương từ chối việc hôn sự này nhưng nàng mắt lạnh ở một bên nhìn thì cũng không cảm thấy việc này có thể thành. Nghĩ đến Lưu Khương thị kia một ngày không chết thì sẽ không có khả năng để nàng có được hôn sự này. Bà ta nhất định sẽ ngăn cản.

Hơn nữa đây là kết thân với quan gia, tất nhiên phía bên kia cũng chán ghét đứa con gái đến từ nhà bần cùng như nàng. Mà nàng lại không phải con gái ruột của Lưu Nhị Lang, Lưu Tam Nương lại không chấp nhận để nàng làm con nuôi. Vì thế có lẽ Lưu Nhị Lang sẽ chọn một đứa con gái ở Lưu gia tộc mang đi gả, mà người nhà họ Lưu cũng sẽ không bỏ qua chuyện tốt này.

Nói ngắn gọn thì việc này không có khả năng dễ như Lưu Tam Nương suy nghĩ.

Sau khi Lưu Nhị Lang rời đi thì tình huống của Trương gia tốt hơn trước kia nhiều. Hiện tại ai cũng biết Lưu Tam Nương có một người anh trai làm quan. Lúc ông ta trở về mời đại phu trị bệnh cho bà còn để lại không ít bạc. Về sau có lẽ ông ta sẽ đón cả nhà em gái vào thành mà sống ấy chứ. Điều anỳ khiến người trong thôn hâm mộ không thôi. Người lui tới Trương gia cũng nhiều hơn, lúc Trương Tiểu Oản đi ra ngoài gánh nước, số người chủ động chào hỏi nàng nhiều hơn trước nhiều.

Trương A Phúc tiếp nhận việc sắc thuốc cho Lưu Tam Nương và chăm sóc gà, còn lại thì mặc kệ mọi chuyện. Trương Tiểu Oản cũng không dám để ông làm gì vì sau khi Lưu Tam Nương bị bệnh thì ông cũng như hồn vía lên mây, gánh nước cũng có thể bị trượt chân ngã giữa đường. May mà lần trượt chân kia không có nguy hiểm gì nếu không chính là một nhà hai người bị bệnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!