Lại đến đầu hạ một năm nữa, Vương Văn Quân sinh một đôi song bào thai, được một nam một nữ. Lúc này Trương Tiểu Oản mới biết mừng đến chân không chạm đất là cảm giác gì. Tuy nói cháu trai bà cũng thích nhưng luôn cảm thấy cháu gái cực kỳ đáng yêu.
Ban đêm cùng Uông Vĩnh Chiêu nói chuyện bà cũng hơi ngượng ngùng nói, "Quả nhiên lòng người đều có thiên vị, sao ta thấy không có đứa nhỏ nào khiến người ta thích được như tiểu Phù Du của chúng ta chứ?"
Uông Vĩnh Chiêu có cháu thì cũng từng tự tay bế nhưng không được vui sướng như Trương Tiểu Oản. Nhưng nhìn bộ dạng tinh thần phấn chấn của bà thì ông thấy cũng thú vị, lúc ôm cháu trai và cháu gái cũng sẽ nhìn vài lần.
Uông Hoài Mộ làm cha rồi thì làm việc càng ổn trọng hơn dĩ vãng, đoàn ngựa thồ Uông Vĩnh Chiêu cũng giao cho hắn.
Trương Tiểu Oản rất lo lắng hắn quá mức vất vả nhưng may mà Vương Văn Quân quả thật là một đứa nhỏ thông tuệ lại nhanh nhạy, không đến bao lâu nàng đã học được cách ứng phó Hoài Mộ, để hắn đừng quá mức làm lụng vất vả.
Vì thế tình cảm hai vợ chồng càng tốt đẹp, Hoài Mộ vừa yêu vừa kính trọng vợ mình. Trương Tiểu Oản ở bên nhìn cũng thấy thư thái, tình cảm giống như tính người, chỉ cần duy trì được thì về sau đều có thể đồng cam cộng khổ vượt qua mưa gió.
Năm nay trong phủ an ổn vui vẻ đến tận cuối năm Trương Tiểu Oản nghe Trương Tiểu Bảo nói phía nam có tuyết tai thì tâm tình vui sướng lại lạnh xuống. Những năm gần đây Uông Vĩnh Chiêu không nói quá nhiều với bà về chuyện bên ngoài. Trương Tiểu Oản cũng không hỏi mà vẫn giữ đúng mực. Nhưng sự tình liên quan tới Uông Hoài Thiện thì bà vẫn luôn nhịn không được có chút nóng lòng.
Uông Vĩnh Chiêu thấy vài ngày bà đều tới thư phòng tiền viện thì trong lòng cũng biết bà có ý gì. Chiều hôm nay khi bà đưa cơm tới, ông ta dùng cơm xong mới mở miệng nói với bà, "Đến bao giờ ngươi mới nói với ta chuyện Thiện Vương?"
Trương Tiểu Oản nghe vậy thì lấy khăn che miệng cười. Uông Vĩnh Chiêu lắc đầu, ông ta sớm biết bà luôn có cách đối phó với mình. Ông ta vươn tay lót đệm mềm sau lưng để bà nửa nằm, miệng đạm mạc nói, "Trước đó Thiện Vương đã nghe Thiên Sư nói nên cũng có chút chuẩn bị. Hiện nay cũng không gặp vấn đề gì quá lớn. Ta còn đang đợi tin nhưng sư gia nói theo năng lực của Thiện Vương và chuẩn bị lúc trước thì sáu tỉnh của hắn chắc cũng không chết quá nhiều người."
"Có thiếu gì không?" Trương Tiểu Oản ngồi thẳng người hỏi.
Thấy cả người bà căng thẳng, Uông Vĩnh Chiêu liếc nhìn bà một cái rồi nói, "Hắn đã có chuẩn bị trước, nếu có thiếu gì thì trong tin hắn đã nói."
"Vâng." Trương Tiểu Oản đáp lời sau đó suy nghĩ một lúc mới mềm người nằm xuống, miệng cười khổ nói, "Ông trời đúng là luôn khó xử người."
Chỉ có thân ở triều đại này mới biết cuộc sống khó khăn thế nào. Thiên tai vừa xuất hiện là cuộc sống lại lầm than, người và trời cứ phải giành giật mạng sống. Chẳng mong cả đời sung sướng, chỉ cần có thể sống, không chết sớm đã là không dễ dàng.
"Từ trước đến nay đều như thế." So sánh với sự chua xót của Trương Tiểu Oản thì Uông Vĩnh Chiêu lãnh đạm hơn nhiều.
Trương Tiểu Oản nhìn về phía ông ta rồi lại lôi kéo ống tay áo chồng mình rồi cầm lấy tay ông ta nói, "Nói gì thì về điểm này Thiện Vương cũng thực giống ngài." Chỉ là Hoài Thiện trong sáng hơn chút còn ông ta lãnh khốc hơn chút.
Nhưng chuyện hai người họ làm lại giống nhau. Hoài Thiện muốn cho mọi người sống sót, sống tốt một chút. Uông Vĩnh Chiêu kỳ thật cũng làm điều tương tự, năm trước chiêu binh ông ấy còn đi vùng xa xôi phía bắc, tới những nơi không sống nổi mà chiêu binh, lại đồng ý để bọn họ mang cả gia đình con cái tới đây ở.
Ông ấy và mấy đứa con không nói với bà chuyện này nhưng không có nghĩa là bà không biết. Bà vẫn ở bên cạnh lẳng lặng nhìn. Bà biết với nhiều người thì Uông Vĩnh Chiêu chính là một kẻ máu lạnh vô tình, ông ta quả thật cũng chẳng phải người tốt gì. Nhưng với người được lợi, đặc biệt là bà thì Trương Tiểu Oản không muốn phủ nhận công lao của ông ta.
Thế sự này cũng lãnh khốc, người làm việc lớn làm gì có ai không dẫm lên thi thể của kẻ khác? Loại người như Uông Vĩnh Chiêu đều tôn thờ những kẻ có sức mạnh, ông ta sẽ không thương hại kẻ khác nhưng lại có thể đảm đương.
Nếu so sánh với Hoài Thiện thì ông ta quả thực lãnh khốc hơn nhiều nhưng ông ta cũng là người, cũng cần ấm áp và một chỗ nghỉ tạm mới có thể sống thật tốt. Mà đây là thứ bà có thể cho ông ta.
Đôi mắt ấm áp của bà tràn đầy ôn nhu, nhìn vào đó Uông Vĩnh Chiêu đột nhiên nhớ tới nhiều năm trước mình ngồi trên lưng ngựa nhìn thấy đôi mắt bà lần đầu tiên. Cho tới tận bây giờ ông ta vẫn còn nhớ kỹ đôi mắt kia đen và lãnh đạm thế nào.
Nhìn đôi mắt bà hiện tại, Uông Vĩnh Chiêu đột nhiên thỏa mãn. Có lẽ ông ta không có được toàn bộ con người bà nhưng ông ta đã có cái mình muốn: giọng nói ôn nhu, tiếng cười mềm mại và sự toàn tâm toàn ý của bà. Ông ta đều đã có hết.
Cho dù bà luôn ngầm đối xử với ông một cách cẩn thận, có khi nhớ tới những thứ bà giấu trong lòng không biết sẽ nói cho ai kia ông ta lại thấy ngực đau nhói.
"Sao ngài không đáp lời ta?" Bà lại cười mở miệng hỏi.
"Hắn là con ta, không giống ta thì giống ai?" Uông Vĩnh Chiêu nhìn gương mặt tươi cười của bà rồi mới quay mặt đi, rút tay ra không chút để ý mà mở quyển sách trên bàn ra.
Ông ta nghe thấy tiếng bà cười khẽ, lại quay đầu thì thấy tươi cười nơi khóe miệng của bà đã tan đi. Ông ta nghĩ nghĩ rồi nói, "Xem ra mùa xuân năm nay lại thiếu lương thực và dược liệu, đến lúc đó ta sẽ cho hắn mượn một ít."
Thấy tươi cười trên mặt bà lúc này sâu hơn, Uông Vĩnh Chiêu thấy đã làm bà vui vẻ thì mới lắc đầu tự giễu sau đó không nói gì mà quay đầu làm việc.
Năm sau, Uông Hoài Mộ cùng Uông Hoài Nhân mang binh đi Nam Hải tương trợ anh trai. Nửa năm sau bọn họ trở về, Uông Hoài Nhân nói về anh hắn với chúng tướng sĩ trong doanh, từng chữ vang dội, "Huynh ấy quả thực là huynh trưởng của Hoài Nhân ta."
Nhưng lúc nói chuyện với mẹ về anh trai thì hắn không thận trọng như nói với người ngoài mà lại kề tai bà đắc ý không thôi nói, "Ngài không biết đâu, con và nhị ca vừa tới đó thì bọn họ còn tưởng tụi con là thần tiên giáng trần, là ăn tiên dược mà lớn lên."
Nói xong hắn cười ha ha không ngừng, còn vuốt bụng nói, "Lúc ấy con cười đến không thở được, nếu không phải nhị ca ngăn cản thì con thật sự sẽ móc thuốc viên ra ăn mấy viên hù dọa bọn họ."
Trương Tiểu Oản vốn còn muốn cười, nhưng nghe hắn nói câu này thì lập tức không biết nói gì mà nhìn về phía Uông Vĩnh Chiêu ở bên cạnh, hy vọng ông ta sẽ dạy dỗ đứa con trai không giống ai này của bọn họ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!