Chương 230: (Vô Đề)

Uông Vĩnh Chiêu phái thân tín đến kinh thành điều tra. Đến chiều hắn quay về hậu viện thì thấy phụ nhân kia đang ngồi trong đình viện cúi đầu trước giá thêu áo, trên đầu nàng là ánh chiều tà.

Sang năm là sinh nhật hắn 50 tuổi, nàng nói phải làm một bộ quần áo trong ngoài cho hắn, áo ngoài phải thêu hình kim hổ. Uông Vĩnh Chiêu nghe nàng tinh thế nói qua với hắn, chỉ vài món quần áo đã khiến nàng tốn bao nhiêu là tinh lực, phải thêu gần một năm mới hoàn thành.

Nàng khăng khăng muốn tự tay thêu, hắn cũng không muốn bà tử tới làm hỏng việc của nàng nên yêu cầu nàng mỗi ngày không được thêu quá nhiều sợ hại mắt.

Lúc này Uông Vĩnh Chiêu khẽ chạy tới gần, đứng thẳng trước người nàng thấy nàng cầm kim dừng lại ngẩng đầu cười với hắn, "Đã giờ nào rồi?"

"Vẫn còn sớm, vừa qua giờ Thân." Uông Vĩnh Chiêu xốc bào ngồi xuống ghế, nhìn nửa con hổ trên giá thêu. Nhìn kỹ ánh mắt nó, Uông Vĩnh Chiêu cảm giác rất quen thuộc, hắn nhíu mày nhìn về phía nàng.

"Chờ thêu xong thì thần thái sẽ hiện ra hết, đến lúc đó mặc trên người ngài sẽ đẹp lắm." Trương Tiểu Oản cười, nàng thiết kế tương đối hàm súc, cũng không phô trương. Quan trọng nhất chính là hoa văn hình hổ kia, cái đầu hổ thêu ở phía sau, cả bộ quần áo phải bày ra mới thấy rõ nguyên trạng. Ánh mắt lão hổ nàng nghĩ đi nghĩ lại vẫn là làm theo ánh mắt Uông Vĩnh Chiêu.

Một bộ xiêm y này nàng làm cũng không dễ dàng. Nàng thêu thùa nhiều năm nhưng vẫn phải cực kỳ chuyên chú mới hoàn thành được. Nhưng tuy vất vả nhưng đây cũng là chuyện tốt nhất nàng có thể làm.

Những gì xảy ra ở kiếp trước đã thay đổi hết ở kiếp này, duy chỉ có cảm giác thành tựu khi làm ra được bộ xiêm y mình thích là vẫn còn đó. Một đường này nàng che giấu chính mình, đi tới bây giờ nàng cũng hiểu, người ta có thể thay đổi nhiều, nhưng thứ nào đã là nền tảng thì căn bản sẽ không thay đổi.

Cũng nhờ có nền tảng kia nàng mới đi được tới bây giờ. Hiện nay tốt xấu gì nàng cũng có thể tự mình gánh vác.

Cuộc đời cứ thế mà trôi qua thôi.

Uông Vĩnh Chiêu vẫn nhíu mày, Trương Tiểu Oản nhìn hắn cười, vươn tay vuốt phẳng khóe mắt cho hắn, ôn nhu nói, "Giống ngài mới hảo tốt, ta sợ là không thêu ra được thần thái trong ánh mắt ngài. Ta phải cân nhắc một tháng mới thêu ra được một con mắt này."

Nàng vẫn luôn biết ăn nói, bất kể là bao nhiêu lần nàng đều có thể khiến hắn động tâm. Uông Vĩnh Chiêu hơi có chút buồn bực cái miệng nàng dẻo nhưng cũng vẫn mê muội vì giọng nói mềm mại ôn tồn của nàng.

"Tùy ngươi." Uông Vĩnh Chiêu kéo tay nàng xuống, sờ sờ vết chai dày trên đó, lại cầm cao bôi tay trên giá xoa cho nàng.

Trương Tiểu Oản duỗi cả hai tay ra, cười nhìn hắn bôi cao cho mình, miệng còn nhàn thoại việc nhà với hắn, "Ngài trở về sớm, bữa tối cũng ăn sớm chút nhé! Nhân lúc hoàng hôn đẹp, chúng ta ở trong viện dùng bữa ngài thấy sao?"

"Ừ." Uông Vĩnh Chiêu gật đầu.

"Vậy ta đi gọi hạ nhân chuẩn bị." Trương Tiểu Oản cười nói một tiếng rồi cao giọng gọi bà Bảy ở bên ngoài hành lang.

"Phu nhân." Bà Bảy chạy chậm tới.

"Đi chậm một chút." Trương Tiểu Oản lắc đầu nói, "Làm sao lại gấp như thế?"

"Ngài có gì muốn sai bảo sao?" Bởi vì có Uông Vĩnh Chiêu ở đây nên bà Bảy vẫn luôn cong eo nói chuyện.

"Đứng dậy đi."

"Ai." Lúc này bà Bảy mới thẳng eo.

"Ngươi đi phòng bếp nói một tiếng để bọn họ nấu đồ ăn, lại cắt thêm hai cân thịt bò, một cân thịt khô, lại nấu một nồi canh xương hầm bí đao hạt sen." Trương Tiểu Oản nghĩ nghĩ rồi lại quay đầu nói với Uông Vĩnh Chiêu, "Đêm nay cho ngài uống ba lượng rượu vàng ấm nhé?"

Uông Vĩnh Chiêu gật đầu.

"Thế được rồi, đi đi." Trương Tiểu Oản cười quay đầu nói với bà Bảy, "Bảo phòng bếp cũng thái một cân thịt bò, một cân thịt khô, lấy nửa cân rượu, mấy người các ngươi cũng vui vẻ một hôm đi."

"Này……" Bà Bảy cười nói, "Sao thế được?"

"Đi đi." Trương Tiểu Oản phất phất tay, đợi bà tử cười đi rồi nàng mới quay đầu nói với Uông Vĩnh Chiêu, "Lại nói tiếp, ta còn phải cùng ngài thương lượng hai việc."

"Ừ." Uông Vĩnh Chiêu buông tay nàng, để nàng dùng khăn lau tay cho hắn.

"Đám Bình bà đã không còn chịu được mệt nhọc, đừng để bọn họ gác đêm nữa." Trương Tiểu Oản xoa tay hắn, miệng đạm mạc nói, "Nếu có cái gì muốn bọn họ làm thì đêm đó mới để bọn họ gác đêm được không?"

"Được," thấy tay đã lau xong, Uông Vĩnh Chiêu đứng lên kéo nàng đứng dậy nói, "Ngươi tự mình nhìn mà làm."

"Đã biết." Trương Tiểu Oản theo hắn, cánh tay khoác tay hắn, ngẩng đầu nhìn hoàng hôn bên kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!