Chương 18: (Vô Đề)

Lưu Tam Nương nghe thấy anh tria mình trở về thì mặt mày đờ đẫn. Trương Tiểu Oản không nhìn thấy kích động hay vui sướng gì từ trên mặt bà.

Tiếp theo đó mưa xuân cũng thực sự đến. Mấy ngày đợi mưa tạnh, Trương Tiểu Oản phát hiện hai vợ chồng Trương thị vô cùng trầm mặc, cũng không ai nói phải về Lưu gia thôn thăm Lưu Nhị Lang đi lính nhiều năm trở về thế nào.

Nghe người báo tin tới nói Lưu Nhị Lang còn có quân công, hiện tại là người có chức quan trong người.

Nhưng nhìn dáng vẻ này thì cha mẹ nàng căn bản không để ý tới việc này. Mà kỳ lạ hơn là người trong thôn cũng chỉ ồn ào một lúc rồi sau đó cũng quên đi. Phải biết rằng ở chỗ thế này, đừng nói là làm quan, cho dù là trúng tú tài cũng coi như vinh quang khắp trăm dặm.

Trương Tiểu Oản có chút khó hiểu, bởi vì trên thực tế tình cảm của Lưu Tam Nương cùng người anh trai này trước kia rất tốt. Thậm chí vì cảm tình quá tốt nên chị dâu bà cực kỳ chán ghét bà.

Lưu Tam Nương là cháu gái của một lão tú tài trong Lưu gia thôn. Bà vốn có thể có được một hôn sự tốt, một người chồng tốt. Nhưng lúc Lưu Nhị Lang tham gia quân ngũ, trong nhà không còn có người lớn nên hôn ước của bà bị Lưu Khương thị huỷ hoại. Hai năm sau khi Lưu Nhị Lang tòng quân, chị dâu bà muốn gả bà cho một kẻ bị bệnh lao để xung hỉ. Bà ta không cầu lễ hỏi mà chỉ muốn Lưu Tam Nương sống không tốt.

Từ khi Lưu Nhị Lang đi rồi, Lưu Tam Nương vẫn luôn bị hà khắc, thời gian trôi qua hôn ước cũng không có. Lúc đó bà đã nhận mệnh. Sau đó nếu không phải Trương A Phúc tới cầu hôn, và Trương A Phúc cũng là một người ốm yếu, hoàn cảnh ở nhà cũng thảm đạm thì Lưu Khương thị cũng sẽ không đồng ý để hai người thành thân. Nếu thế có lẽ Lưu Tam Nương sẽ phải gả cho kẻ bị lao chưa sống được nổi nửa năm kia.

Sau khi sinh con, phân nhà, Lưu Tam Nương phải sống những ngày khổ cực nghèo khó. Có những lúc bà nghĩ không bằng lúc trước gả cho kẻ bị lao kia, sau đó cùng chết thế là hết chuyện.

Nhưng sau đó bà không nỡ bỏ lại Trương A Phúc luôn tìm cách bảo hộ mình và mấy đứa nhỏ mình sinh ra. Vì vậy bà đành cố gắng từng ngày, cứ thế mà sống.

Mà lúc ấy Lưu Khương thị đem bà gả cho Trương A Phúc, vì muốn lấy chút thanh danh tốt nên thậm chí còn đặt mua cho bà không ít đồ hồi môn không tồi. Vì thế trong thôn Lưu gia, chị dâu bà vẫn là người có tiếng hiền lương, chịu khó chịu khổ chờ chồng tòng quân trở về.

Từ sau khi Lưu Tam Nương gả ra ngoài thì chưa từng về thôn Lưu gia.

Những gì đã qua đối với bà mà nói đã chẳng còn ý nghĩa gì. Cuộc sống khốn khổ tra tấn lâu ngày khiến bà sớm chết lặng từ lâu.

Tự khi gả đi bà cũng không nghĩ đến việc về thôn Lưu gia. Nơi đó là nơi cơn ác mộng của bà bắt đầu, nó không phải quê nhà, càng không phải nhà mẹ đẻ của bà.

Bà không có nhà mẹ đẻ, không có người giúp đỡ chống lưng. Đây cũng là lý do cha mẹ Trương A Phúc bắt nạt bọn họ nhiều năm như thế, cho dù chia tài sản cũng chỉ cho hai mẫu ruộng. Bọn họ cũng không sợ có người đến tìm bọn họ tính sổ. Người trong thôn bề ngoài không có gì nhưng sau lưng cũng ít nhiều bàn tán chuyện Lưu Tam Nương chưa từng về nhà mẹ đẻ.

Nhưng bởi vì nhà mẹ đẻ của bà cũng chỉ có chị dâu và một đứa cháu trai, lại cách rất xa nên không thường xuyên qua lại cũng không phải bất thường. Hơn nữa bọn họ cũng nghe nói người chị dâu này ở nhà cũng không đối xử tốt với em chồng, vì thế bọn họ chỉ nói vài câu cũng thôi.

Lưu Tam Nương cũng biết từ sau khi gả ra ngoài, chị dâu bà cũng vin vào việc bà nhiều năm không về nhà mẹ đẻ mà phá hoại thanh danh của bà, những người khác cung bàn tán không ít.

Nhưng thế thì sao? Cho dù bà muốn bám lấy cửa thân thích này thì người phụ nữ kia làm sao chịu? Chị dâu bà tuyệt đối sẽ không giúp đỡ chút nào. Sau này những ngày khốn khó cứ thế trôi qua, bà cũng nghĩ cuộc sống này chắc cũng không thể khổ hơn được nữa.

Người anh trai từ nhỏ yêu thương bà kia đều bị người trong thôn cho là đã chết ở trên chiến trường. Khi đó Lưu Tam Nương bị Lưu Khương thị ngầm tra tấn đến mức muốn chết cũng không được, vì thế cũng tuyệt vọng mà nghĩ rằng ông ta đã chết.

Lúc người đã chết trở lại thì Lưu Tam Nương lại mờ mịt, chết lặng mà cảm thấy chuyện này cũng chẳng liên quan gì đến mình.

Cho dù bà về thôn Lưu gia nhận thân thì người chị dâu kia sau lưng lại không biết sẽ giở trò gì. Mắt thấy con gái càng ngày càng trưởng thành ở bên cạnh giúp đỡ, cuộc sống cũng ngày một tốt hơn, hy vọng cũng tới nên Lưu Tam Nương không muốn về nữa.

Cho nên dù việc Lưu Nhị Lang không chết trở về khiến bà chấn động rất sâu thì qua mấy ngày này, mưa gió ngừng, trong lòng bà cũng tiêu tan mây mù. Bà xay gạo thành bột làm bánh cho hai người trong nhà chuẩn bị lên đường kiếm ăn.

Trương Tiểu Oản tất nhiên nhận ra Lưu Tam Nương không thích hợp. Nàng mẫn cảm nhận ra người cậu này không mang đến chuyện tốt gì. Thấy Lưu Tam Nương căn bản không đề cập đến việc về thôn Lưu gia thì người cha kia của nàng cũng càng trầm mặc hơn. Nàng cũng thức thời không nhắc đến người cậu kia.

Hiện tại nàng không biết người anh trai này của mẹ nàng đầu tiên là khiến bà phải chịu không ít đau khổ, sau đó vì "lòng tốt" của ông ta mà khiến đời nàng cũng khổ theo. Ông ta giúp sắp đặt một mối hôn sự cho nàng với một người không thích nàng rồi cuộc đời sau đó Trương Tiểu Oản phải trải qua trong khổ cực.

Mấy năm kia nhờ vào tâm tính cứng rắn lạnh lẽo của bản thân, cùng với việc mặc kệ người nọ mà nàng mới có thể trải qua mấy năm đầu sau khi thành thân. Lúc đó nàng cũng nghĩ tới em trai, em gái, trong lòng cũng không yên tâm.

Sau này khi nàng đã chết lặng, hiểu được cuộc sống này không có cơ hội tốt lên thì có nhớ tới gương mặt đờ đẫn vô vị của Lưu Tam Nương khi nghe tin anh trai mình trở về năm ấy. Khi đó nàng vẫn nhịn không được chua xót trong lòng nhưng cũng chẳng còn nước mắt mà khóc nữa.

Người cậu này của nàng chính là nguồn cơn cho mọi khổ cực của mẹ nàng và nàng. Rất nhiều năm sau khi Lưu Nhị Lang già cả qua đời, con trai ông ta tự mình tới mời nàng về chịu tang nhưng nàng nhất quyết không về.

*********

Lúc này Trương Tiểu Oản cũng không biết cậu nàng sẽ khiến những ngày sau này của nàng trắc trở nhiều. Nàng thấy sắc mặt vợ chồng Trương thị không đúng thì tự động mang hai đứa em trai đi dọn dẹp công việc trong nhà, nhân lúc trời vẫn đang mưa.

Nàng đem mấy tấm da thỏ đã phơi khô, xử lý tốt làm thành một cái áo. Cái áo này cực kỳ hoa mỹ, đẹp đẽ. Nó khiến cho Trương A Phúc và Lưu Tam Nương thực sự kinh ngạc vô cùng.

"Chúng ta có thể mang vào trong trấn xem có lái buôn đi ngang qua thì nhờ người ta bán, có khi sẽ được chút tiền." Thấy người trong nhà đều nhìn đến choáng váng, kinh ngạc với tay nghề của mình, Trương Tiểu Oản cũng rất vừa lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!