Chương 8: (Vô Đề)

Triệu Minh Dịch vừa bước vào phòng, đám bạn đang ngồi trên ghế game đồng loạt quay đầu lại, mũi ai nấy đều hít hà theo bản năng.

"Làm gì mà nhìn tôi như mấy trăm năm chưa gặp thế." Triệu Minh Dịch thấy ánh mắt của họ, bèn tức tối đáp.

"Bảo sao mãi không thấy mặt đâu, hóa ra là lén đi ăn mảnh!"

"Ăn mảnh đã đành, lại còn không mang về cho anh em lấy một miếng!"

"Chẳng phải bảo về ký túc xá lấy đồ sao? Sao lại lấy luôn vào quán đồ nướng rồi?"

"Mấy ông là mũi chó hết đấy à!" Triệu Minh Dịch cười mắng một câu rồi ngồi vào vị trí của mình.

"Ông ăn ở quán nào mà thơm thế?"

Triệu Minh Dịch vừa ngồi xuống, cậu bạn mặc áo đen bên cạnh đã ghé sát đầu vào người cậu ta ngửi lấy ngửi để, thèm đồ nướng đến mức ch** n**c miếng.

"Cút cút cút, bớt ghê tởm đi." Triệu Minh Dịch đẩy đầu cậu ta ra.

Trong lúc hai người đang đùa giỡn, một cậu bạn khác ngồi bên kia lên tiếng: "Thơm thật đấy, rốt cuộc là quán nào? Tôi cũng thấy thèm rồi."

"Một quầy đồ nướng mới mở ở cổng trường, vị đỉnh lắm, mai tôi bao mấy ông." Triệu Minh Dịch nói xong liền đăng nhập tài khoản chuẩn bị chiến game, kết quả đám bạn cứ lải nhải mãi về chuyện đồ nướng.

Cái quầy ở cổng trường chắc chắn là không có dịch vụ giao hàng, giờ mà quay lại trường thì quá phiền phức. Cuối cùng, để có thể tập trung chơi game, Triệu Minh Dịch đành tìm một quán đồ nướng trên app rồi đặt một đống về chiêu đãi cả đám.

Đám bạn chẳng khách sáo gì, chọn toàn món khoái khẩu đặt một lượt.

Vừa kết thúc một ván game thì đồ ăn cũng vừa tới, thời gian canh rất chuẩn.

Quán này trên app có điểm đánh giá khá cao, khi mở hộp ra, mùi hương đặc trưng của đồ nướng lan tỏa khắp phòng. Mấy người kia ngửi thấy đều thèm thuồng, duy chỉ có Triệu Minh Dịch cảm thấy mùi gia vị quá nồng, ngửi lâu bỗng thấy hơi ngán.

"Sao không ăn đi? Thịt cừu này cũng được đấy, làm một xiên xem."

Cậu bạn áo đen vừa đánh chén xong mấy xiên, thấy Triệu Minh Dịch vẫn ngồi bất động liền đưa qua một xiên thịt cừu.

Triệu Minh Dịch thuận tay nhận lấy, theo bản năng so sánh xiên thịt trên tay với cái ở cổng trường. Cậu ta thấy nó không thơm bằng đã đành, mà vẻ ngoài nhìn cũng chẳng bằng.

Đồ đặt về này nhìn qua cũng nướng bằng than, có mùi khói đặc trưng, nhưng không biết có phải do bị om trong hộp lúc giao hàng không mà nhìn bề mặt hơi bóng dầu và ngấy.

Triệu Minh Dịch cúi đầu cắn một miếng, phát hiện nguyên liệu cũng không tươi bằng quầy ở cổng trường, hương vị thì kém xa.

"Tôi không ăn đâu, mấy ông ăn đi." Thịt cừu ở cổng trường cậu ta ăn một lúc mười mấy xiên không thấy chán, còn thịt này ăn một xiên đã chẳng muốn cầm xiên thứ hai.

Cậu bạn áo đen nhận ra món này có vẻ không hợp khẩu vị của Triệu Minh Dịch, bèn nói: "Quán này tụi mình đặt mấy lần rồi mà, vị vẫn thế, sao tự nhiên ông lại chê?"

"Lúc trước thì thấy cũng được, nhưng ăn cái quầy ở cổng trường xong thì thấy quán này không có cửa để so sánh luôn."

Nếu không có sự so sánh, Triệu Minh Dịch chỉ chấm quầy cổng trường 99 điểm, nhưng sau khi đối chiếu, cậu ta thấy quầy đó xứng đáng nhận điểm tuyệt đối.

"Ngon hơn cả quán này á? Vậy mai nhất định phải đi thử xem sao."

"Ông nói làm tôi tò mò quá rồi đấy."

Trong lúc đám bạn hẹn hò nhau mai đi ăn, thì tại cổng trường, khi trời đã sập tối, khách khứa vây quanh quầy của Mộc Thiêm ngày càng đông.

"Oa, cái quầy này thật sự phải giải đề mới được mua đồ nướng này!"

"Thi Mới Nướng? Tên hài hước thật."

Rõ ràng, rất nhiều khách hàng nghe bạn bè kháo nhau về một quầy hàng thú vị mới mở ở cổng trường nên mới kéo ra xem náo nhiệt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!