Chương 7: (Vô Đề)

Ngay khi Triệu Minh Dịch dừng bước, mấy sinh viên giải đề nhanh cũng đã nhận được thịt cừu nướng. Họ cầm những xiên thịt mua được bằng chính trí tuệ của mình, cảm giác thành tựu khiến họ dù chưa ăn đã thấy chúng thơm ngon và quyến rũ hơn hẳn loại bình thường.

Thời buổi này, những món ngửi thì thơm nhưng ăn chẳng ra gì thì quá nhiều. Trước khi cho vào miệng, đám sinh viên cũng không kỳ vọng quá lớn, nhưng khi thực sự nếm thử, họ ngạc nhiên phát hiện ra xiên thịt này ăn còn ngon hơn cả khi ngửi.

Khi nhận được thịt, mùi thơm nồng nàn xộc tới khiến họ không thể kháng cự, ai nấy đều theo bản năng đứng nguyên tại chỗ ăn luôn. Lúc đầu là vừa ăn vừa im bặt vì quá ngon, sau khi ăn thêm vài miếng thì không ngớt lời khen ngợi.

"Trời đất ơi! Xiên thịt cừu này quá đỉnh luôn!"

"Thơm thật sự, bên ngoài cháy cạnh giòn giòn, bên trong thì mềm mọng. Đây là lần đầu tiên tôi được ăn xiên thịt cừu ngon thế này."

"Gia vị thơm, thịt cũng thơm, ngon quá đi mất!"

"Hương vị này đúng là tuyệt phẩm!"

Trong lúc các sinh viên đã mua được thịt không ngớt lời khen, Mộc Thiêm vẫn tiếp tục nướng. Theo động tác lật xiên điêu luyện và rắc thêm một nắm bột ớt, mùi thịt quyện với mùi ớt cùng hương than vải ngay lập tức lan tỏa ra xung quanh.

Ực...

Hiện trường vang lên những tiếng động nhẹ, không biết là ai thèm đến mức nuốt nước miếng, hay là bụng ai đó đang réo gọi.

Mùi đồ nướng vốn đã rất quyến rũ, cộng thêm mấy người vừa mua được thịt đang đứng ngay cạnh diễn "mukbang trực tiếp", những sinh viên vốn chỉ định đứng xem náo nhiệt cuối cùng cũng không nhịn được, thi nhau đưa tay về phía máy tính bảng.

Lúc này trước xe bán đồ ăn đã có hơn mười sinh viên, ba chiếc máy tính bảng hoàn toàn không đủ dùng.

"Nhanh lên chút đi, ông bạn được không thế, không được thì để tôi."

"Câu này mà cũng không biết à? Hồi đó làm sao ông thi đỗ vào Đại học Q vậy?"

Có sinh viên bị hối thúc đến mức "vỡ trận", suýt chút nữa đã ôm máy tính bảng cãi nhau với người đứng sau.

Có sinh viên lại chẳng muốn động não, dứt khoát buông xuôi, giơ máy tính bảng trong tay lên nói: "Hay là ông làm đi? Giải xong tiện tay đặt giúp tôi năm xiên thịt cừu là được."

Người xếp hàng phía sau nghe nửa câu đầu cứ tưởng định gây sự, nghe đến nửa câu sau thì bỗng thấy ngại ngùng, đưa tay nhận lấy máy rồi bắt đầu giải đề. Giải xong, người đó đặt luôn mười xiên, chia đôi mỗi người năm xiên.

"Chúc mừng vị khách số 03 giải đề đúng, thành công nhận được mười xiên thịt cừu!"

"Được đấy người anh em, tôi tên Đài Đại Lực, năm hai, cho xin phương thức liên lạc để tôi chuyển tiền qua." Người chơi hệ buông xuôi thấy đối phương giải đề nhanh như vậy liền vừa tự giới thiệu vừa lấy điện thoại ra chuyển khoản.

"Quan Vệ Thanh, em năm nhất ạ." Cậu bạn rút điện thoại kết bạn xong, còn chưa kịp ấn nhận tiền đã vội vàng đón lấy xiên thịt từ tay ông chủ.

Nghe thấy là tân sinh viên, Đài Đại Lực cảm thán: "Hóa ra là tân sinh viên, bảo sao giải đề nhanh thế. Xem ra vừa thi đại học xong kiến thức vẫn còn trong đầu, chẳng bù cho anh, gần như trả hết cho thầy cô rồi."

Hai người nhận được thịt xong, chiếc máy tính bảng số 03 để trống, người đứng ngay sau họ chính là Triệu Minh Dịch.

"Này, ông có giải đề không? Không giải thì nhường chỗ ra."

Triệu Minh Dịch nghe có người bảo mình nhường chỗ, nghĩ bụng dù sao cũng chẳng ai có thuật đọc tâm để biết nãy giờ mình nghĩ gì, bèn giữ vẻ mặt lạnh lùng nói: "Ai bảo tôi không giải."

Kẻ vừa mới chê bai trong lòng "chỉ có đứa ngốc mới mua" giờ đây cậy không ai biết suy nghĩ của mình, nói xong liền cầm lấy chiếc máy tính bảng trước mặt.

Khi nhìn rõ đề trên màn hình, Triệu Minh Dịch không nhịn được ngẩng đầu nhìn ông chủ, nghi ngờ tự hỏi anh ta có biết mình vừa nói xấu không mà sao đề lại khó thế này.

"Ông bạn nhanh lên tí đi, phía sau còn nhiều người đợi lắm."

Phải nói là trong giới sinh viên "tâm hồn ăn uống" thật sự rất nhiều, lại còn tò mò thích náo nhiệt. Chẳng mấy chốc, bên ngoài quầy hàng đã xếp thành một hàng dài, sau mỗi chiếc máy tính bảng đều có sáu bảy người chờ đợi.

Tất nhiên, chủ yếu là vì mới khai giảng, tiền sinh hoạt của mọi người còn rủng rỉnh, thấy quầy đồ nướng thú vị thế này, ai cũng muốn vào nếm thử xem thực hư ra sao.

Đề thì khó, lại bị người khác thúc giục, Triệu Minh Dịch thực sự muốn đặt máy xuống bảo không ăn nữa, nhưng cậu ta lại là người khá sĩ diện, sợ người khác cười mình không giải được đề nên mới không ăn, thế là cậu ta vận dụng thái độ như hồi thi đại học để nghiêm túc suy nghĩ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!