Khi mùi thơm từ bếp nướng tỏa ra, đừng nói là khách hàng bị thèm, mà ngay cả Khang Khang và Golden trong tay anh cũng trực tiếp ghé sát vào cửa xe, nhìn chằm chằm vào bếp nướng với ánh mắt thèm thuồng.
Mộc Thiêm liếc mắt thấy bộ dạng thèm nhỏ dãi của một người một chó, đặc biệt là chú chó Golden, nước miếng đã làm ướt cả lông ở khóe miệng, có một khoảnh khắc cậu nghi ngờ, không biết có phải vì nó quá ham ăn nên mới bị chủ đuổi khỏi nhà hay không.
"Khang Khang, dắt nó ra chỗ khác chơi đi."
Trước khi ra ngoài đã cho chó ăn rồi, cộng thêm việc không chắc chắn chó có ăn được hàu hay không, nên Mộc Thiêm chẳng dám tùy tiện cho nó ăn.
Khang Khang tuy cũng thèm, nhưng đi theo Mộc Thiêm thì anh không thiếu đồ nướng để ăn, nên không đến mức cứ ngửi thấy mùi là phải ăn bằng được. Nghe lời em trai, anh trực tiếp dắt chú chó Golden đến một siêu thị mini gần đó, định tìm cậu bạn tốt là Đậu Đậu để khoe chú chó.
"Đậu Đậu vẫn chưa tan học đâu."
Bây giờ vẫn chưa đến giờ trường mẫu giáo tan học, bố Đậu Đậu thấy anh đi tới liền nói ngay. Nói xong, thấy anh dắt theo chó, anh ta vừa đứng dậy lấy xúc xích vừa hỏi: "Khang Khang nuôi chó à?"
"Chó của em trai ạ."
Khang Khang nói xong, thấy anh ta đưa xúc xích tới liền thò tay vào túi móc tiền.
Khang Khang ăn đồ nướng nhà Mộc Thiêm thì Mộc Thiêm không bao giờ lấy tiền, nhưng lại dạy anh rằng ăn đồ bên ngoài là phải trả tiền.
"Không cần đâu, chú mời cháu ăn đấy." Bố Đậu Đậu ngăn hành động của anh lại, trực tiếp nhét cây xúc xích vào tay anh, đồng thời ngửi thấy mùi thơm bay theo anh tới mà hỏi: "Nhà em trai cháu hôm nay lại có món gì ngon thế?"
"Có hàu nướng ạ." Khang Khang không kén ăn, nhận lấy xúc xích rồi cắn vỏ ăn ngay. Ngược lại là chú chó Golden bị anh dắt theo, sau khi được chia cho nửa cây, nó chỉ cắn một miếng rồi không thèm động đậy nữa.
Nghe thấy hàu nướng, bố Đậu Đậu vô thức nuốt nước miếng, rõ ràng chỉ nghe tên thôi đã tưởng tượng ra được sự tươi ngon của hàu, lòng dạ rục rịch muốn ra quầy đồ nướng xếp hàng.
Vợ anh ta đã đi đón con ở trường mẫu giáo, giờ trong tiệm chỉ có một mình anh ta trông coi. Một khi cái tâm muốn ăn đồ nướng đã nổi lên thì không cách nào đè xuống được.
"Khang Khang, cháu giúp chú một việc được không?"
Bố Đậu Đậu cảm thấy vợ không có nhà thật đúng lúc, anh ta có thể tiền trảm hậu tấu, đỡ phải để lúc cô ấy về chưa chắc đã đồng ý cho anh ta đi mua, thế là anh ta nảy ra ý định nhờ vả Khang Khang.
"Vâng ạ." Khang Khang thích giúp đỡ người khác nên gật đầu không chút do dự.
"Nào, cháu lấy cái ghế ngồi ở cửa tiệm, trông giúp chú một lát, đừng để người khác lấy đồ trong tiệm nhé."
Bố Đậu Đậu cảm thấy trông chờ Khang Khang giúp mình bán hàng thì chắc là không xong, nhưng đơn thuần chỉ trông tiệm thì chắc không vấn đề gì, anh ta lấy ghế đặt ở cửa tiệm cho Khang Khang ngồi.
Sắp xếp xong việc cho Khang Khang trông tiệm hộ mình, anh ta hí hửng cầm điện thoại chuẩn bị đi mua đồ nướng. Trước khi đi, nhìn chú chó Golden và nửa cây xúc xích dưới đất, anh ta buột miệng phàn nàn một câu: "Con chó này cũng kén ăn thật đấy."
Khi bố Đậu Đậu đến quầy đồ nướng, đã có không ít khách hàng nhận được tin nhắn mà tới xếp hàng. Tuy nhiên, do hiện tại người chưa quá đông nên vẫn chưa cần dùng đến máy gọi số.
Món hàu nướng này, người thích thì mê mệt, người không thích thì một miếng cũng chẳng muốn chạm vào. Số lượng khách đang xếp hàng hiện tại, có thể nói một nửa là thích và một nửa là không thích.
"Hàu nướng có thật sự ngon không nhỉ?"
"Chẳng biết có ngon không nhưng ngửi thấy thơm lắm, nhìn cũng rất bắt mắt."
Vỏ hàu vừa ra lò được nướng thành màu vàng kim, tương phản với màu sắc của thịt hàu nhìn rất đẹp. Rìa thịt hàu được nướng hơi cháy cạnh, bên trên phủ một lớp sốt tỏi ớt đỏ vàng đan xen. Qua lớp nước sốt vẫn có thể cảm nhận được miếng thịt hàu căng mọng, nhìn thôi đã thấy thèm.
"Ông chủ, nhìn hàu nhà anh là tôi biết chất lượng rất tốt rồi, thịt đầy đặn không nói, ngửi còn chẳng thấy chút mùi tanh nào. Ăn đồ nướng cứ phải ăn ở chỗ anh mới yên tâm." Vị khách ở hàng trên nhận được hàu nướng, chưa ăn đã bắt đầu khen lấy khen để.
Khen xong, anh ta khẽ hít hà vài cái. Mùi hải sản đặc trưng của hàu hòa quyện với hương tỏi và chút mùi than củi thoang thoảng khiến gương mặt anh ta lộ vẻ say mê.
Hàu vừa nướng xong rất nóng, nhưng bị mùi thơm cám dỗ, anh ta cũng chẳng thèm để ý đến độ nóng, chỉ thổi nhẹ vài cái rồi cắn luôn một miếng vào thịt hàu. Vị tươi ngon vô cùng hòa cùng cảm giác mềm mại hơi dai dai, ăn vào cực kỳ sảng khoái.
"Ưm, ngon quá! Quá ngon luôn!"
Đối với những người mê hàu nướng, miếng cắn này đúng là mỹ vị nhân gian, ngon đến mức muốn bay lên trời. Sự tươi ngọt của hàu kết hợp với vị tỏi thơm và vị cay, tầng lớp hương vị rất phong phú. Hơn nữa thịt hàu rất đầy đặn, miếng nào cũng ngập thịt, chứ không giống như hàu nướng ở một số quán khác, gia vị còn nhiều hơn cả thịt, ăn vào toàn mùi tỏi chứ chẳng thấy vị hàu đâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!