Chương 4: (Vô Đề)

Bảy giờ rưỡi, sau khi nhận được một cuộc điện thoại, Mộc Thiêm đã nhận được chiếc xe bán đồ ăn tại ngã tư bên ngoài khu tập thể. Chiếc xe được phối từ hai mảng màu lớn là xanh dương và trắng, nhìn rất thuận mắt, hơn nữa so với những xe bán đồ ăn thông thường thì chiếc xe này rõ ràng tinh xảo hơn nhiều.

Năm hai mươi tuổi Mộc Thiêm đã thi lấy bằng lái xe, nhưng cậu có nằm mơ cũng không ngờ chiếc xe đầu tiên trong đời mình lại là một chiếc xe bán đồ ăn. Tuy nhiên, phải thừa nhận rằng dù chỉ là xe bán đồ ăn nhưng cậu càng nhìn càng thấy thích.

Phát hiện ra xe không chỉ có vẻ ngoài tinh xảo mà bên trong còn có đầy đủ mọi thứ, Mộc Thiêm không khỏi tò mò khám phá.

Trong xe có tủ mát, điều hòa, tủ đựng gia vị... những thứ này đều bình thường, nhưng khi nhìn thấy ba chiếc máy tính bảng đặt trên bàn, cậu không khỏi thắc mắc.

[Hệ thống, mấy thứ này dùng để làm gì?]

Nghe hệ thống giải thích đây là máy tính bảng dành cho khách hàng giải đề, sau khi giải đề xong có thể trực tiếp gọi món và thanh toán, Mộc Thiêm vừa cạn lời vì cái tính nhất quyết phải bày trò của hệ thống, vừa phải thừa nhận rằng nó chuẩn bị rất chu đáo.

Càng nghiên cứu, Mộc Thiêm càng thấy chiếc xe này rất công nghệ cao. Nó không chỉ có máy tính bảng giải đề mà trên thân xe còn tích hợp một màn hình lớn, vừa có thể dùng làm thực đơn, vừa có thể viết các quy định của xe bán đồ ăn.

Chiếc xe đậu bên ngoài khu tập thể khá nổi bật, chẳng mấy chốc đã có người vây quanh.

"Tiểu Mộc, xe của cháu à?"

Chuyện bày quầy chắc chắn không giấu được hàng xóm láng giềng, thấy họ tới hỏi, Mộc Thiêm cũng thẳng thắn chia sẻ mình định bày quầy bán đồ nướng.

"Bán đồ nướng tốt đấy, giờ đồ nướng bên ngoài đắt lắm, chắc chắn là kiếm được tiền."

"Không phải cháu đang làm tốt ở cửa hàng kia sao, sao lại nghỉ thế?"

"Bác hỏi hay nhỉ, đi làm thuê cho người ta sao thoải mái bằng tự mình làm ông chủ được."

Sau khi thỏa mãn tính tò mò, hàng xóm không vây lấy Mộc Thiêm hỏi mãi nữa, để cậu thuận lợi lái xe về trước cửa nhà.

Tuy nhiên, khi cậu vừa đi khỏi, có người lại không nhịn được mà lẩm bẩm: "Chẳng lẽ nó nghỉ việc về đây là để chăm sóc Khang Khang à?"

"Không đến mức đó chứ, thằng bé này tôi thấy cũng đâu có ngốc."

"Cái gì mà ngốc, người ta là có lương tâm. Tôi nghe nói hôm qua ban quản lý khu phố quyết định để ban ngày Khang Khang theo nó, tối về bác cả Khang Khang mới lo, cũng chỉ có đứa trẻ như Tiểu Mộc mới chịu đồng ý chuyện này thôi."

Trong khi hàng xóm bàn tán, ở một diễn biến khác, tại nhà bác của Khang Khang.

Nhà bác Khang Khang cũng nằm trên đường Giang Dương, chỉ cách khu Hướng Dương vài phút đi bộ. Hôm qua khi người bác đưa Khang Khang về nhà, bác gái lập tức sa sầm mặt mày.

Mãi đến khi nghe chồng nói ban quản lý đã đồng ý làm thủ tục trợ cấp mức sống tối thiểu cho Khang Khang, và ban ngày nó có thể ở chỗ Mộc Thiêm, tâm trạng bác gái mới khá hơn một chút.

Thực ra bà hiểu rõ, trừ khi gia đình bà thật sự bất chấp tất cả, không quan tâm đến ánh nhìn của người đời, nếu không thì cuối cùng Khang Khang vẫn phải do nhà bà quản. Sở dĩ bà không đồng ý đón nó về ngay khi đám tang kết thúc là vì muốn xem có cách nào khác để sắp xếp cho nó hay không.

Như hiện tại, bà coi như miễn cưỡng chấp nhận được. Bác gái có một điểm khá tốt là sau khi đã chấp nhận sự thật thì không còn đắn đo nữa. Bà có một trai một gái, con gái đã lấy chồng, con trai đi làm ở nơi khác, nên trong nhà vẫn còn phòng trống cho Khang Khang ở. Tất nhiên, khi cho Khang Khang vào ở phòng của con trai, bà không quên gọi điện thông báo một tiếng.

Anh họ của Khang Khang tên là Vưu An, anh ta không phản đối việc gia đình nhận nuôi em họ. Thực tế, mấy ngày trước khi vội vã xin nghỉ phép về dự đám tang, Vưu An đã nói với bố mẹ rằng nếu không được thì cứ để em họ ở nhà mình.

Thú thật, Vưu An cũng thấy hơi lạ, rõ ràng lúc đầu bố mẹ không mấy đồng ý, sao giờ lại đón em về.

Khi biết sau khi mình đi, đầu tiên là em họ đốt nhà, sau đó Mộc Thiêm trở về dẫn em họ về nhà mình, Vưu An buột miệng: "Cái cậu Mộc Thiêm này có bị ngốc không vậy?"

Thẳng thắn mà nói, nếu không phải có quan hệ họ hàng, Vưu An tuyệt đối không muốn gánh vác trách nhiệm này. Nếu anh ta là Mộc Thiêm, gặp tình cảnh đó né còn chẳng kịp, sao lại chủ động đâm đầu vào.

"Con nói năng kiểu gì thế, người khác có thể nói nó ngốc, chứ nhà mình sao có thể nói vậy." Bác gái hiếm khi quở trách con trai.

"Con không có ý đó, con chỉ thấy Mộc Thiêm quá trọng tình nghĩa. Thực ra năm ngoái bà nội ốm, nó vừa bỏ tiền vừa bỏ công, ơn nghĩa gì cũng đã trả hết rồi..."

Vưu An nghĩ đến chuyện bà nội lâm bệnh năm ngoái, nhà anh ta căn bản không đào đâu ra nhiều tiền, cuối cùng phần lớn chi phí đều do Mộc Thiêm chi trả, trong lòng cảm thấy có chút hổ thẹn.

"Mẹ, hay là đừng làm phiền Mộc Thiêm nữa. Mẹ với bố cũng đến tuổi được hưởng phúc rồi, hay là hai người nghỉ hưu ở nhà trông em đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!