Chương 20: (Vô Đề)

Thời buổi này, nhiều học sinh còn có điều kiện hơn cả người lớn, ít nhất thì mấy cậu học sinh trước mặt đây đều đang nắm giữ tiền mừng tuổi trong tay. Cho dù lúc nãy còn thấy 30 tệ một cái móng giò nướng hơi đắt, nhưng để ăn thì chắc chắn họ vẫn ăn nổi.

"Ông chủ, em cũng lấy một cái móng giò nướng, em còn muốn cả chân gà và xiên thịt cừu nữa!"

"Em muốn..."

"Bên cạnh còn có máy tính bảng, các em giải đề xong thì gọi món trực tiếp trên đó." Mộc Thiêm ngẩng đầu nhắc nhở.

Khi cậu bắt đầu lật mặt các xiên nướng, mùi thịt nồng nàn hơn xộc thẳng vào mũi, khiến mấy cậu học sinh thèm đến phát điên.

Ngoài Triệu Tiền ra còn có ba học sinh khác, hai người nhanh tay cướp được máy tính bảng, người còn lại chỉ biết đứng thúc giục Triệu Tiền: "Câu này chẳng phải chúng ta học rồi sao? Ông làm nhanh lên chút đi."

"Ông đừng giục tôi, làm tôi đứt mạch tư duy rồi đây này." Triệu Tiền nói xong, tốc độ tay rốt cuộc cũng nhanh hơn một chút.

Bạn của cậu ta là người tính nóng như kem, thấy cậu ta giải xong đề còn ngồi đó kiểm tra, liền lên tiếng: "Ôi dào ông làm đúng rồi, nhấn xác nhận luôn đi."

Triệu Tiền nhấn xác nhận, cuối cùng cũng vào được trang đặt đơn. Vốn dĩ chỉ định ăn một cái móng giò nướng, nhưng ngửi thấy mùi bắp và thịt cừu thơm phức, cậu ta không kìm lòng được mà nhấn chọn thêm liên tục mấy món nữa.

"Chúc mừng vị khách số 01 giải đề đúng, thành công nhận được một móng giò nướng, một bắp nướng..."

"Ha ha, cái này trẻ con quá đi."

Khi loa thông báo vang lên, bọn Triệu Tiền đều không nhịn được mà cười rộ lên.

Rõ ràng là sinh viên đại học thì thấy thú vị, nhưng mấy cậu học sinh cao trung này lại thấy nó trẻ con, khiến Mộc Thiêm không khỏi ngẩng đầu nhìn họ vài cái.

Sau khi thu hồi ánh mắt, cậu bắt đầu rắc gia vị. Những cái móng giò đã qua tẩm ướp được nướng trên than hồng, mùi thơm được đánh thức hoàn toàn, lại thêm gia vị linh hồn rắc lên trên, hương thơm ngào ngạt đó suýt chút nữa làm mấy cậu học sinh chảy cả nước miếng.

"Ông chủ, xong chưa ạ?"

Trong lúc họ không nhịn được mà lên tiếng giục giã, mùi thơm dần dần lan tỏa đã thu hút thêm những học sinh khác và cả vài phụ huynh đi ngang qua.

"Chỗ đồ nướng này còn phải giải đề mới được mua cơ à, cũng thú vị đấy. Con trai, con vào giải đề đi, bố mua cho con ăn." Có một ông bố vốn là đến đón con trai về nhà ăn cơm, kết quả bị mùi thơm dụ dỗ tới, phát hiện phải giải đề liền đẩy luôn con trai mình ra trận.

Cậu con trai vốn định nói ai ăn người đó giải, nhưng mùi đồ nướng thực sự quá hấp dẫn, bản thân cậu ta cũng rất muốn ăn, cuối cùng vẫn lủi thủi đi xếp hàng.

So với đám sinh viên Đại học Q đã được ăn một thời gian, thì khi mẻ đồ nướng đầu tiên ra lò và Mộc Thiêm đưa cho khách hàng, những cậu học sinh cao trung nhận được xiên nướng đã phát ra những âm thanh như thể "lần đầu thấy sự đời".

"Vãi! Đồ nướng này ngon quá mức quy định rồi!"

"Móng giò nướng ngon thật sự, còn ngon hơn cả quán trước đây nữa! Thơm chết mất thôi!"

"Trước đây chắc tôi toàn ăn đồ nướng giả quá!"

Lúc Triệu Tiền cắn một miếng móng giò, cậu ta thậm chí đã sững sờ mất một giây vì quá ngon, không thể tin được trên đời lại có món móng giò nướng tuyệt phẩm đến thế. Lớp da giòn sần sật, thịt bên trong mềm mọng, hương vị của gia vị hòa quyện cùng mùi thịt thơm lừng, ngon đến mức cậu ta suýt chút nữa cắn phải lưỡi.

Thấy mấy người mua được trước đứng ngay tại chỗ ăn luôn, trên mặt viết rõ hai chữ "quá ngon", những học sinh đang xếp hàng phía sau suýt thì ch** n**c miếng ròng ròng.

"Mấy người giải đề phía trước nhanh lên chút được không?"

Chẳng cần giục, dưới sự cám dỗ của mỹ thực, các học sinh cầm máy tính bảng đều đang dùng tốc độ nhanh nhất để giải đề.

"Đây chẳng phải kiến thức sơ trung sao? Quá đơn giản."

"Câu này mình vừa mới học cách đây không lâu, thật là trùng hợp."

Tốc độ giải đề của học sinh cấp ba khá nhanh, may mà tay nghề của Mộc Thiêm giờ đã đạt đến trình độ điêu luyện, tốc độ nướng của cậu cũng không hề chậm. Mỗi lần cậu đều xếp đầy đồ lên bếp than mà vẫn đảm bảo không bị cháy khét.

"Bố ơi, con giải xong đề rồi, bố muốn ăn gì?" Cậu học sinh đi cùng bố sau khi giải xong liền ngẩng đầu hỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!