Đúng là người trong nghề vừa ra tay là biết ngay đẳng cấp. Thầy Hoàng không hổ danh là giảng viên, không tốn quá nhiều thời gian đã giải xong đề, thầy ngẩng đầu lên nói: "Câu này thực ra không khó, đều là nội dung các em đã học rồi..."
Cái "viện binh" là giảng viên này quả thực rất dễ dùng, nhưng nhược điểm cũng rất rõ ràng, đó là có tác dụng phụ
- sự giáo huấn của thầy cô.
Cũng may là Triệu Minh Dịch chưa gọi món, tay chưa cầm xiên nướng, nếu không cậu ta thật sự muốn lấy một xiên thịt cừu để chặn miệng thầy lại.
Người là do cậu ta gọi đến, nhưng các sinh viên khác cảm thấy mình còn oan ức hơn, đang yên đang lành đi ăn thịt nướng, phải giải đề đã đành, giờ lại còn phải nghe giảng viên giảng bài.
Đừng nói là họ, ngay cả Mộc Thiêm đang ở trong xe, khi thầy Hoàng cất lời, cậu cũng có cảm giác như quay lại thời cấp ba bị giáo viên chi phối. Cậu vô thức cúi đầu thấp hơn, ra vẻ đang tập trung cao độ vào việc nướng thịt, không muốn bị giảng viên chú ý tới.
"Thầy ơi em biết rồi, em cảm ơn thầy ạ." Triệu Minh Dịch vừa nói vừa đưa tay muốn nhận lấy máy tính bảng, thế nhưng thầy Hoàng lại không đưa cho cậu ta.
Cậu ta lập tức nhìn thầy với ánh mắt đầy thắc mắc: "Thầy Hoàng?"
"Nhìn thầy làm gì, muốn ăn thì tự mình đi mà giải đề, không được học thói khôn lỏi." Thầy Hoàng nói xong liền thuận tay gọi cho mình bảy xiên thịt cừu và ba xiên chân gà.
Sau khi thanh toán và nghe thấy tiếng loa thông báo, thầy Hoàng cảm thấy quầy hàng này khá thú vị, không nhịn được mà ngẩng đầu khen ông chủ vài câu, nói rằng ý tưởng kết hợp giữa việc giải đề và ăn thịt nướng này rất hay.
Mộc Thiêm nghe vậy liền ngẩng đầu cười với thầy một cái rồi lại tiếp tục bận rộn với công việc nướng thịt.
Sau khi thầy Hoàng gọi món xong, Triệu Minh Dịch cuối cùng cũng lấy được máy tính bảng từ tay thầy. Khi phát hiện câu hỏi trên đó không khó, chỉ là một câu nghe hiểu tiếng Anh, cậu ta thở phào nhẹ nhõm.
Tiếng Anh căn bản không làm khó được cậu ta, liền giải xong trong vòng vài phút, sau đó vừa gọi món vừa nói với đám bạn đứng sau: "Mỗi người chỉ được mua mười xiên, tiền tôi có thể trả, nhưng đề thì các ông tự đi mà giải."
"Chẳng phải đã bảo là ông khao sao, làm gì có chuyện khao khách mà lại bắt khách tự giải đề?"
"Tôi trả tiền không tính là khao à? Các ông thích giải thì giải, không giải thì tôi càng tiết kiệm được tiền." Bản thân Triệu Minh Dịch còn chẳng muốn giải đề, nên chắc chắn cậu ta sẽ không giúp bọn họ.
Trong lúc đám sinh viên đang ồn ào tranh luận, thầy Hoàng nhìn vào trong xe, cảm thấy quầy đồ nướng này khá ổn, vệ sinh sạch sẽ, nguyên liệu nhìn cũng rất tươi ngon.
Bên trong xe, Mộc Thiêm lật mặt thịt lần cuối cùng. Vì đơn của thầy Hoàng có chọn thêm hành lá và mè, nên trước khi lấy ra, cậu không quên rắc lên một nắm hành xanh mướt và mè trắng, sau đó xếp gọn vào hộp dùng một lần.
"Thầy ơi, thịt nướng của thầy xong rồi ạ."
Thầy Hoàng: "Cảm ơn ông chủ nhé, thịt nướng nhìn ngon lắm."
Xung quanh xe bán đồ ăn đã rất náo nhiệt, thầy Hoàng sau khi nhận được thịt nướng thì không ở lại góp vui mà quay người đi vào trong trường, định bụng về văn phòng mới ăn.
Thầy vừa vào trường chưa được bao lâu thì có hai sinh viên tò mò ghé sát lại.
"Oa, thầy Hoàng mà cũng ăn thịt nướng ạ!"
Nghe câu này, thầy Hoàng cũng thấy hơi cạn lời: "Sao nào, ai quy định giảng viên thì không được ăn thịt nướng?"
"Dạ không có ạ, thầy Hoàng ơi, thầy mua thịt nướng này ở đâu vậy? Nhìn ngon quá thầy ơi!"
"Ngửi thơm quá đi mất, em cũng muốn ăn thịt nướng rồi!"
Thầy Hoàng nghe vậy liền chia cho mỗi đứa một xiên, nhận lại hai tiếng "Em cảm ơn thầy".
Nói thật, mùi thơm của món thịt nướng này đúng là rất thèm người. Thầy Hoàng cứ thế bưng hộp thịt đi suốt dọc đường, bước chân ngày càng nhanh hơn, không biết là vì nóng lòng muốn về văn phòng thưởng thức, hay là sợ lại đụng phải sinh viên nữa.
Cuối cùng khi đi đến tòa nhà văn phòng, thầy vừa định lên tầng thì lại gặp một "kẻ ngáng đường". Một giảng viên có quan hệ khá tốt với thầy ngửi thấy mùi thơm liền trực tiếp đòi ăn ké thịt nướng.
Chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể trách mùi hương từ thịt nướng của Mộc Thiêm quá đỗi "bá đạo", ai ngửi thấy cũng đều bị thu hút. Nhưng đối mặt với đồng nghiệp, thầy Hoàng không còn dễ tính như với đám sinh viên, thầy trực tiếp né tránh bàn tay đang định thò ra của người kia: "Thầy có còn dáng vẻ của một nhà giáo không vậy? Muốn ăn thì tự ra cổng trường mà mua, đừng có cướp của tôi."
Thực ra thầy cũng chẳng đến mức keo kiệt như thế, nhưng chẳng phải lúc nãy đã chia mất hai xiên cho sinh viên rồi sao, ngửi mùi thơm suốt cả quãng đường, thầy cảm thấy chỗ còn lại mình ăn còn chẳng đủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!