Chương 8: (Vô Đề)

Phan Hải Đình ngồi trên ghế, cô tỏ ra mình chưa từng rời khỏi ghế. Alex quay lại một mình, anh trông có vẻ mệt mỏi, tuy nhiên nếu để ý kĩ đôi mắt màu nâu lục nhạt mới nhìn thấy sự mệt mỏi ấy. Có lẽ chỉ một mình cô mới để ý điều đó.

Bạch Thiên Thư ở đâu không rõ. Chưa đến giờ quay, nên Alex lại ngồi xuống ghế và rót nước ra cốc. Uống nước trong cốc thì được, miễn các diễn viên uống thứ nước ấy là được. Alex uống cạn ngay cốc nước vừa rót ra.

Cô muốn nói một cái gì đấy cho bõ công tức giận, tuy nhiên lại chẳng nghĩ ra được điều gì. Alex vẫn vậy, không nhìn cô, cũng chẳng có ý định lên tiếng. Cô nghĩ họ sẽ ngồi nhìn nhau thế này cho đến khi tiếp tục quay.

"Những điều cô nói có thật không?"

Cô nhìn Alex. Rốt cuộc anh cũng chịu mở lời.

"Anh đang nói những điều gì?"

"Người nào được tôi để ý là người rất may mắn."

Ồ, ra là vậy. Bây giờ thì cô hiểu rõ, khi anh trả lời có, ý anh là cô MC Bạch Thiên Thư. KHÔNG PHẢI cô. Hoàn toàn không phải cô.

"Tùy anh suy nghĩ."

Đúng vậy, cô cũng chẳng biết khi nói ra, mình có thật sự hàm ý thế không. Cô chỉ biết rằng cô đang tự vẽ cho mình một viễn cảnh ảo tưởng đến kinh dị, rồi chính mình lại phải dẹp nó đi.

"Những lời tôi dành cho cô là thật đấy, Đình Đình ạ", anh chốt hạ một câu và tựa vào thành ghế. Bạch Thiên Thư quay lại, ngồi vào chỗ của mình. Các nhân viên qua lại một hồi và trở về vị trí của họ. Chẳng ai để ý thái độ đông cứng của Phan Hải Đình.

Người ta lại đưa tay ra hiệu tiếp tục. Ánh đèn chuyển sang màu xanh. Điều đầu tiên họ làm là nở một nụ cười vô

-cùng

-thân

-thiện.

"Phan Hải Đình, chúng tôi rất muốn biết...", Bạch Thiên Thư tươi tỉnh vồ lấy cô hỏi như một con thú vồ mồi, giở tờ giấy trên tay rồi đọc, "Để đóng vai chính diện này, bạn có cảm thấy điều gì khó khăn không?"

"Có", cô thẳng thắn trả lời, "Tôi cảm thấy khó khăn khi phải gần gũi với Alex."

Cô không nhìn Alex, nhưng cô cảm nhận được đôi mắt nâu lục nhạt đang giãn ra nhìn mình. Bạch Thiên Thư cũng mở to đôi mắt màu cà phê, nhìn cô bất ngờ.

"Vì sao vậy? Không phải hai bạn đang hẹn hò sao?"

"Chúng tôi đang tìm hiểu nhau", Alex xen vào, anh đang cố kìm nén sự khó chịu, "Chúng tôi chưa chính thức hẹn hò, nhưng..."

"Vậy là hai bạn cũng có tình cảm với nhau?", Bạch Thiên Thư cố tình hỏi lại. Đúng như Alex nói, cô ta muốn ép Alex phải nhận rằng anh và cô đang

-yêu

-nhau. Cô ta có thể biết đây là chiêu trò PR. Chẳng hề gì.

"Tôi hiện đang có tình cảm với Alex", Phan Hải Đình đáp ngắn gọn, "Bởi vậy, khi quay những cảnh tình cảm, tôi thường khó kìm giữ cảm xúc cho đúng mực. Chỉ vậy thôi."

Alex nhìn cô kinh ngạc. Anh cho rằng đây là vai diễn hoàn hảo nhất của cô.

"Thật bất ngờ!", lại một lần nữa, câu nói này thoát ra theo một cách không hề bất ngờ, "Thế còn Alex? Bạn hẳn đã khiến bạn diễn của mình choáng ngợp mất rồi, phải không?"

Alex vẫn đang tựa lưng vào ghế, trông có vẻ rất thoải mái, nhưng thật ra anh đang căng thẳng. Anh điềm tĩnh mỉm cười, vậy mà đôi mắt anh chẳng cười.

"Thực ra, tôi không ngờ tôi và em lại giống nhau đến thế."

Anh nhìn cô. Phan Hải Đình không hiểu anh muốn nói gì. Tim cô chỉ phản ứng lại theo bản năng mà thôi.

"Tôi quả thật cũng cảm thấy khó khăn, nhất là khi... hôn Đình Đình", Alex không ngại ngần, nhìn cô với biểu cảm mơn trớn của Hoàng Vũ, dùng ngón cái chạm vào môi của mình và gác luôn cánh tay lên thành ghế, "Các bạn không biết tôi đã phải kìm nén cảm xúc đến mức nào đâu. Tôi cứ luôn nghĩ cô ấy diễn xuất quá hoàn hảo, mà không biết rằng cô ấy cũng có cảm xúc thật như tôi vậy..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!