Đèn thang máy bật sáng. Khối kim loại khổng lồ khẽ rùng mình, và dịch chuyển.
Phan Hải Đình cứ ngỡ cô đã lên tới thiên đàng. Ánh sáng bất ngờ kèm với việc đôi mắt cô đã mờ đi khiến cô bị lóa mắt. Alex cũng vậy. Anh đưa một tay lên che mắt mình, dùng tay kia che mắt cho cô. Anh đang đau hết cả đầu, hoa mắt. Anh chỉ muốn thoát ra khỏi đây.
Alex nhích người về phía bảng điều khiển, với tay lên. Anh cố gắng để chạm vào số mười bốn. Họ cần phải ra ngoài, ngay bây giờ.
Thang máy kêu lên một tiếng báo hiệu, và, khi cửa thang máy chầm chậm mở ra, cả Alex cùng Phan Hải Đình nhào ra ngoài ngay lập tức.
Có bảo vệ ở bên ngoài đợi sẵn. Họ nhanh chóng kéo hai người ra khỏi thang máy, để họ tựa vào tường đá hoa ngay bên cạnh. Cô cảm thấy mình được hồi sinh. Cô hít không khí vào căng đầy phổi. Nhưng thật sự, cơn buồn nôn không thể đẩy lùi nổi nữa rồi.
Cô lao về phía thùng rác inox ở góc hành lang, dùng tay gạt nắp đi và nôn thốc nôn tháo vào cái tui đen đựng rác. Xin lỗi, tôi thật sự xin lỗi. Nhưng tôi đang bị hành hạ đến chết luôn rồi!
Hoàng Thái Thành và Vương Khả chạy xuống bằng cầu thang bộ, theo sau họ là nhân viên y tế. Vương Khả nghĩ ngay đến việc ngạt khí, anh gọi điện cho cấp cứu rồi chạy đi đe dọa ban quản lý của tòa nhà. Nhờ vậy, bọn họ phải ngay lập tức lắp lại toàn bộ đường dây và mở điện khẩn cấp. Không thể bảo trì khi mà có người bị kẹt trong thang máy!
Vương Khả chạy đến bên cô, anh rất nhanh chóng xoa lưng để cô thấy thoải mái, rồi hai nhân viên y tế dìu cô về phía chiếc cáng của mình.
Alex kìm nén giỏi hơn, nhưng anh lại đang bị những cơn đau ngực hành hạ. Anh ngồi bệt dưới sàn, không thể nhúc nhích khi Hoàng Thái Thành đến gần. Anh chỉ ôm ngực, dù vẫn hít thở một cách tối đa, cơn đau không chịu rời bỏ anh. Cũng có hai nhân viên cấp cứu khác đưa anh nằm xuống cáng, nhanh chóng di chuyển hai ngôi sao vào thẳng xe cấp cứu đang đỗ ở trước tiền sảnh.
Chỉ vài phút sau khi Alex và Phan Hải Đình phải đi cấp cứu, tin tức về họ lan tràn trên mạng. Vài người dân trong khu chung cư của Alex cũng chụp hóng vài bức ảnh để đăng lên mạng xã hội, các phóng viên may mắn chụp được ảnh mà không bị bảo vệ ngăn cũng lập tức chạy về tòa soạn và viết tin nóng hổi. Fans thì đứng ngồi không yên. Ekip làm phim cũng thấp thỏm không kém.
Chỉ có Alex và Phan Hải Đình đang phải thở oxi trong viện, truyền khoáng, được yên tĩnh nghỉ ngơi mà không phải lo bị máy ảnh chĩa vào.
"Em thấy khá hơn chưa?", Vương Khả hỏi cô. Cô gật nhẹ đầu, khoan khoái hít thở thật sâu. Lúc này, so với lúc ngạt thở đầy khó chịu ban nãy, quả là một trời một vực.
"Anh đi giải quyết viện phí. Em cứ nghỉ ngơi thoải mái, cần gì hãy gọi y tá nhé!", Vương Khả kéo rèm cho cô và đi khỏi phòng. Ngay khi anh vừa rời khỏi, cô ngồi dậy, nhăn nhó tháo hết dây truyền nước và cả ống thở quanh mũi.
Cô đã có thể tự hít thở được rồi. Bởi người bị nặng hơn là Alex.
Cô không thấy Alex. Alex đang ở đâu?
Phan Hải Đình chậm chạp ngồi dậy, dù vậy vẫn bị choáng nhẹ. Cô phải nhắm mắt định thần một lúc, khi thấy ổn mới bước xuống giường. Cô đi về phía cửa, xoay nhẹ nắm đấm và hé mắt nhìn ra bên ngoài.
Cô đang ở khu tách biệt với các phòng bệnh khác. Cuối một hành lang, giữa vài phòng bệnh im lìm. Như vậy cũng chẳng sợ bước ra ngoài bị ai nhìn thấy. Chắc chắn Alex cũng ở quanh đây mà thôi.
Dù sao, khi cô chưa kịp mở cửa đường hoàng bước ra thì cánh cửa ngay kề bên đã mở. Cô cuống cuồng đóng cửa, đứng áp lưng vào cánh cửa và một tay đặt hờ trên nút khóa trái. Cô nghe ngóng một lúc, thấy tiếng chân người di chuyển, không phải về phía mình.
Hai người đang đi về cuối hành lang là Hoàng Thái Thành và Alex. Anh muốn hút thuốc, vì thế anh đến gần cửa sổ cuối hành lang để tránh ám mùi trong phòng. Anh không biết phòng của cô ở ngay cuối hành lang.
"Cậu có muốn kiện ban quản lý chỗ đó không?", Hoàng Thái Thành hỏi, nhưng Alex lại lắc đầu.
"Kiện cũng chẳng ích gì, chỉ thêm lùm xùm. Bọn họ chỉ cần cứ như vậy, lên báo để người ta biết mà tránh là đủ rồi. Cậu lại phải tìm cho tôi một chỗ khác rồi đấy!"
"Tôi đang nghiên cứu rồi đây", chàng quản lý thở dài, "Mới cách đây không lâu mà chuyện đã lên báo, rồi thì tin độc quyền, tin hot,... Chẳng hiểu bọn họ thấy có gì hay ho."
"Cậu có thể... tìm cho tôi một căn hộ cùng khu chung cư với Phan Hải Đình."
Câu nói của Alex khiến cô đang đứng sau cánh cửa phòng bệnh của mình chỉ muốn lao ra ngoài và ôm chầm lấy anh ngay lập tức.
"Ý cậu là cậu muốn ở cùng một chỗ với cô bạn diễn của cậu á?"
"Đương nhiên, như thế sẽ rất tiện", Alex đáp, châm lửa cho điếu thuốc của mình, "Bởi tôi và cô ấy chuẩn bị thu âm ca khúc mới. Nếu ở gần nhau thì quá tốt."
Dù cô không thấy có tí ý nghĩa nào cao lớn hơn việc ra ca khúc mới của Alex, cô vẫn rất hồi hộp khi nghe anh đề nghị như vậy. Cô tự cho rằng anh ít nhất cũng phải thích (theo kiểu yêu quý) cô.
"Tôi... sẽ tìm", Hoàng Thái Thành hơi bất ngờ, miễn cưỡng rút điện thoại rồi khựng lại đôi chút, "Alex, cậu và cô ấy... có gì hả?"
Tim Phan Hải Đình rộn lên khi Hoàng Thái Thành đặt xong câu hỏi. Cô thắc mắc không biết phản ứng của Alex thế nào khi anh nghe điều đó.
"Cậu nghĩ chúng tôi... có gì với nhau ấy hả?", Alex lên giọng. Hoàng Thái Thành gật đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!