Trưa hôm sau, cánh phóng viên vẫn túc trực trước cổng bệnh viện. Vương Khả khi cùng với Hoàng Thái Thành ra ngoài mua đồ ăn cho Phan Hải Đình đã phải che kín gương mặt. Có một số ca sĩ, diễn viên khác đã vào viện thăm Phan Hải Đình, nhưng chẳng ai biết được tình hình của cô ra sao. Người quan trọng nhất là Alex chưa một lần rời khỏi bệnh viện.
Ngoài Vương Khả, Hoàng Thái Thành và Alex, không có ai biết tình trạng mất trí của Phan Hải Đình. Cô cứ thế hồi phục, nhưng não bộ thì không. Ngay cả phát âm cũng khó khăn hơn mọi ngày.
"Em ấy thế nào rồi?", Vương Khả hỏi thăm khi trở về, cầm theo một hộp nhựa đựng súp nấm. Alex lại lắc đầu. Anh đã lắc đầu phần lớn thời gian khi Vương Khả hỏi Cô ấy đã nhớ ra gì chưa. Phan Hải Đình vừa được y tá thay băng, hiện đang ngủ.
"Vẫn chưa nhớ được à?", Hoàng Thái Thành thở dài.
Buổi sáng, khi tình hình của cô khả quan hơn và đã phản xạ lại trước những lần kiểm tra của bác sĩ, họ đã quyết định đưa cô chuyển sang phòng hồi sức riêng. Đã có thể cho nhiều người vào thăm, hiện giờ vết thương duy nhất của cô chỉ ở phần đầu mà thôi. Gương mặt tuy có phải băng khi chỉnh lại xương gò má, cũng không ảnh hưởng nhiều. Vương Khả chỉ lo lắng những vết thương làm ảnh hưởng đến hình ảnh và những dự án phim của cô.
Thứ quan trọng nhất của diễn viên, sau khả năng diễn xuất, chính là ngoại hình. Sự nghiệp của cô có thể bị ảnh hưởng không nhỏ.
Alex vẫn luôn ở bên cạnh cô. Tuy nhiên, Phan Hải Đình đối với anh rất lạnh nhạt. Cô không cho anh động vào người, không nhìn anh, không tiếp chuyện anh. Cô là cô gái "sợ đàn ông", cô "sợ" Alex. Anh chỉ biết bất lực nhìn theo Vương Khả chăm sóc cô mà không làm gì được. Anh luôn cảm thấy khó thở, anh tự trách móc bản thân mà chẳng cần lí do.
"Hải Đình, em thấy khá hơn không?", Vương Khả nén thở dài khi nhìn bộ dạng đau khổ của Alex. Dù anh biết Alex sẽ không ghen đâu, nhưng anh vẫn cố hết sức để không tỏ ra thân thiết quá. Anh hiểu nỗi đau của Alex, anh hiểu rằng nếu Phan Hải Đình không nhanh chóng nhớ lại, rất có thể câu chuyện của họ sẽ chạy theo hướng khác. Anh không thể làm gì hơn ngoài việc mỗi lúc trò chuyện lại nhắc đến Alex một chút.
Vậy mà Phan Hải Đình chẳng hề quan tâm.
"Đói", cô mấp máy môi. Bác sĩ nói khả năng ngôn ngữ của cô sẽ không gặp vấn đề, não bộ cô vẫn xử lý rất tốt. Việc cô gặp khó khăn trong giao tiếp là bởi xương gò má của cô bị vỡ, ảnh hưởng đến phát âm. Với thể lực của cô, các bác sĩ chuẩn đoán "sẽ nhanh chóng hồi phục", tuy vậy, Vương Khả vẫn không quen với một Phan Hải Đình ít nói.
"Ăn súp nấm nhé, món em thích", Vương Khả nhanh chóng mở nắp hộp đựng súp. Mùi thơm của nấm hương bay khắp phòng.
"Cô ấy sẽ thế này bao lâu nữa đây", Hoàng Thái Thành rền rĩ. Dù không mấy thân thiết với Phan Hải Đình, anh chàng quản lý của Alex cũng hoảng sợ khi phải nhìn thấy cô trong bộ dạng này. Kèm với anh bạn Alex không thiết tha gì ăn uống, Hoàng Thái Thành thật sự mong cơn ác mộng này kết thúc.
Phan Hải Đình liếc nhìn Hoàng Thái Thành khi đang cố ăn một thìa súp. Cô chỉ lặng lẽ ghi nhận mà không hỏi, không nói. Cô dường như chẳng có điều gì thắc mắc.
"Em có nhớ cậu ấy là ai không?", Vương Khả kiên nhẫn hỏi một lần nữa. Anh đã hỏi câu này về Hoàng Thái Thành ba lần, cả ba lần cô đều nói Không biết. Cô vẫn nhìn Hoàng Thái Thành, nhưng lần này không nói gì cả.
"Cậu ấy rất thân với chúng ra đấy", Vương Khả gợi ý một lần nữa, "Là người đã giúp đỡ anh rất nhiều trong việc quảng bá gần đây."
"Thế à", Phan Hải Đình chỉ nói có vậy. Hoàng Thái Thành lại thở dài. Anh không muốn mất kiên nhẫn, nhưng việc này khó chịu hơn anh tưởng.
"Hải Đình, cô không nhớ tôi à? Tôi là Hoàng Thái Thành, quản lý của An Lôi. Cô rất thích gọi tôi là Thành, giống như An Lôi vẫn gọi ấy, nhớ ra rồi chứ?"
Phan Hải Đình lắc đầu. Anh nghe tiếng Alex thở hắt đầy mệt mỏi.
"Có lẽ cậu nên đi ăn gì đó đi", Vương Khả nói với Alex khi chàng ca sĩ người Pháp đó giấu gương mặt mình trong lòng bàn tay. Alex ngồi bên cạnh cửa sổ, dáng vẻ ủ rũ của anh khiến mọi người không khỏi thương cảm. "Cậu đã ngồi như thế từ sáng rồi."
"Cảm ơn, em không đói."
Alex trông tiều tụy hẳn, dù mới chỉ trải qua một đêm thức trắng ở đây. Phần lớn thời gian Alex dành ngắm nhìn Phan Hải Đình, trong khi cô đang say ngủ. Cô không cho phép anh đến gần khi còn thức, anh cũng không dám bước tới gần cô. Anh biết về nỗi sợ hãi của cô, anh nhận ra lúc này anh cũng chẳng khác gì những người đàn ông khác trong mắt bạn gái. Alex hoàn toàn không biết phải làm gì để cô nhớ ra mình.
Cô không hề phản ứng mỗi khi Vương Khả nhắc đến anh, cũng không ngạc nhiên khi Vương Khả nói anh là bạn diễn trong bộ phim mới nhất đang bỏ ngỏ. Cô chẳng có biểu hiện đặc biệt nào, giống như là Alex không đủ đặc biệt để cô bận tâm đến.
Phan Hải Đình lại nhìn Alex. Lần đầu tiên cô nhìn anh, và anh đáp lại cái nhìn ấy. Họ đã nhìn nhau rất lâu, anh tha thiết mong mỏi cô nhận ra mình. Nhưng rồi mọi hi vọng lại dập tắt khi cô cụp mắt xuống. Anh chưa từng cảm thấy bị tra tấn về tinh thần nặng nề bởi bất cứ áp lực nào, cho đến lúc này.
"Em không thể cứ thế này mãi được đâu, An Lôi", Vương Khả lắc đầu, "Cứ ngồi đây nhìn mãi như vậy không thể khiến Hải Đình nhớ ra em được."
"Em biết rồi."
"Ai là Alex?"
Câu hỏi của cô khiến đôi mắt Alex bừng sáng. Anh đứng dậy, toan bước đến gần cô, nhưng rồi ngập ngừng khi thấy biểu hiện khiếp sợ hiện lên trong thoáng chốc. Anh chỉ đứng cách cô vài bước chân, cố gắng giấu giếm sự hồi hộp nhưng không thể ngừng run rẩy.
"Chào... em", Alex cười khẽ, thật gượng gạo. Cô làm anh bất an.
"Em có nhận ra An Lôi... Alex không?", Vương Khả chớp thời cơ, hỏi dồn, "Đó là Alex, bạn trai em đấy."
Phan Hải Đình đưa Vương Khả chỗ súp mới chỉ ăn vài thìa, nhìn đăm đăm vào Alex. Cô khẽ chau mày, rồi lại đảo mắt. Anh hi vọng cô đã nhớ ra được điều gì đó khả quan.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!