Chương 57: (Vô Đề)

Có người nói, khi cận kề cái chết, những hình ảnh thời thơ ấu sẽ hiện lên, chầm chậm, xoay vòng như vòng quay đều đều của trò đu quay ngựa gỗ. Âm nhạc sẽ du dương, và sẽ không còn bóng tối. Chỉ có ánh sáng, có những kỉ niệm đẹp, có những khoảnh khắc đáng nhớ của cuộc đời êm ái cuốn lấy mình.

Phan Hải Đình năm tuổi, lần đầu được bố cho đến công viên chơi. Ấn tượng đầu tiên của cô nhóc là đu quay có những con ngựa nhỏ gắn dọc trên một chiếc cột. Cô sẽ ngồi trên chú ngựa có chiếc bờm bảy màu, sung sướng vẫy tay chào mỗi khi kết thúc một vòng và thấy bố đang đứng cười với mình bên ngoài hàng rào. Khi trò chơi kết thúc một bài hát trẻ con nào đó, nó sẽ dừng lại, và bố sẽ đón cô với một cây kem ốc quế trên tay. Cô luôn luôn vui sướng mỗi khi được tận hưởng cây kem béo ngậy vị sữa ấy.

Đó là những thứ chỉ thuộc về quá khứ. Cô không còn thấy bất cứ chỗ nào bán loại kem ấy nữa.

Cô mười tuổi, yêu kiều trong chiếc váy voan xòe màu hồng, lần đầu được biểu diễn một bài hát trong lễ khai giảng ở trường tiểu học. Bố mẹ cô luôn ngồi cạnh nhau trên hàng ghế đầu tiên, vì năm nào cô cũng là học sinh danh dự được thay mặt cả khối đọc bài phát biểu. Cô rất hồi hộp khi đứng sau cánh gà, len lén vén tấm màn nhung màu đỏ rượu để nhìn thấy bố mẹ. Mẹ cô cười rất tươi và gửi cô một nụ hôn gió, mẹ luôn nhìn thấy mỗi khi cô lấp ló nhìn ra. Như là một phép màu vậy.

Cô đã hát rất hay, khiến bố mẹ cô đứng dậy vỗ tay đầy tự hào. Đó là lần đầu tiên cô ý thức được bố mẹ mình không phải những phụ huynh bình thường như bố mẹ các bạn khác. Mẹ cô là một diễn viên tài năng và đẹp một cách tao nhã. Bố luôn phong độ trong bộ vest màu xám nhạt, và họ là cặp đôi hạnh phúc nhất thế giới. Cái cách bố cô nhìn vợ trong lúc đang giao lưu với mọi người trong buổi khai giảng đó khiến cô hình thành một ao ước rằng: cô sẽ yêu người nào dành cho mình cái nhìn y như vậy. Chồng cô sẽ vô cùng giống bố, đẹp trai, tuấn tú, nâng niu vợ và thương chiều con gái. Bố cô sẽ vô cùng tự hào khi biết cô sẽ được hạnh phúc như mẹ, sẽ có một người yêu mình như bố. Nhưng đó vẫn chỉ là những thứ thuộc về quá khứ, vì chưa có ai nhìn cô như vậy xuất hiện trước mặt cô.

Phan Hải Đình mười năm tuổi, cúi đầu lặng lẽ trong phiên tòa. Cô không nói một lời, nuốt lấy từng chữ trong bản cáo trạng của Viện Kiểm sát. Mẹ cô đang khóc, nước mắt của mẹ thấm đẫm vai áo chồng. Bố mẹ cô tiều tụy hơn hẳn, ở họ toát lên một nỗi đau và niềm ân hận vì đã không quan tâm hoàn toàn đến con gái. Họ thường xuyên vắng nhà, để cô lại một mình từ khi cô còn nhỏ.

Những lúc bố cô không bận công việc, ông trở về nhà, đưa cô đi công viên vào ngày cuối tuần để bù đắp, rồi vào sáng hôm sau, ông lại rời đi. Mẹ cô đã đặt vé máy bay về gấp và chỉ xuất hiện ở buổi khai giảng đó năm phút trước khi nó bắt đầu. Cô còn không nhớ những gì đã xảy ra sau đó, vì khi lễ khai giảng kết thúc, mẹ cô chỉ kịp hôn cô một cái vội vàng rồi lên xe đi thẳng ra sân bay. Mẹ không thể bỏ dở lịch trình. Còn bố cô, ông quá bận rộn với bộ phim bom tấn của mình. Ông nhờ hai người bác đưa cô về nhà, ông mua cho cô một bông hoa bằng giấy nho nhỏ để cô cầm trên tay, rồi đi. Cô không thích bông hoa ấy. Cô luôn giấu nó ở dưới đáy một chiếc hộp bằng sắt đựng đầy album ảnh kỉ niệm của gia đình. Đơn giản bởi vì mỗi khi thấy nó, cô lại nghĩ rằng mỗi khi chuẩn bị rời đi, bố cô lại mua một thứ vô nghĩa cho cô. Cô chẳng cần gì ngoài bố và mẹ, nhưng họ cần công việc hơn cô. Đến khi họ hối hận nhìn lại thì họ phải đối mặt với anh chị ruột tại phiên tòa. Cô phát ốm vì những phiên tòa, phát ốm vì "anh trai". Cô chỉ muốn mọi thứ kết thúc.

Mười bảy tuổi, cô nhận ra mình vẫn chẳng cần gì ngoài bố mẹ. Tuy nhiên họ vẫn chỉ cần công việc mà thôi. Họ vẫn rời bỏ cô và bước lên chiếc máy bay đó cho một chuyến họp báo phim mới tại nước ngoài. Họ đã mãi mãi rời bỏ cô khi chiếc máy bay đó hỏng động cơ, nhào xuống biển. Tan tành thành từng mảnh. Bố cô trở về không nguyên vẹn, và mẹ cô mãi mãi chẳng thể nào đoàn tụ cùng chồng. Một gia đình hạnh phúc đã chẳng còn hạnh phúc. Thứ hạnh phúc lửng lơ chưa bao giờ vây quanh cô trọn vẹn.

Nó cứ đến rồi đi, và đi mãi mãi. Cô chẳng có gì trong tay, chẳng có ai. Cô chỉ cần bố mẹ, và họ chẳng cần cô. Cô cần hạnh phúc, nhưng hạnh phúc không lưu luyến cô mà rời đi chỉ sau vài giây ngắn ngủi.

Nếu có bất kì cơ hội nào để được hạnh phúc, cô sẽ bám lấy nó, dù có mỏng manh như tấm ván trôi lênh đênh ngoài biển. Nếu có bất kì lúc nào có thể trở về một gia đình như xưa, cô sẽ đánh đổi hết.

Đánh đổi cả mạng sống của mình.

"Mọi chuyện thế nào rồi anh?"

Lưu Khải Quân lo lắng bật dậy, chạy nhào về phía Vương Khả khi anh bước ra khỏi phòng hậu phẫu. Vương Khả trông vô cùng mệt mỏi, bọng mắt của anh trũng sâu xuống như kẻ đã mất ngủ vài tháng.

"Hiện tại cô ấy đã qua cơn nguy kịch", anh đổ người xuống hàng ghế chờ bên ngoài, chống tay ôm lấy đầu, hai vai rũ xuống đầy thất bại và buông xuôi, "Nhưng cô ấy gặp chấn thương khá nặng ở đầu, bác sĩ nói nếu tỉnh lại cũng phải theo dõi thêm. Hi vọng không bị giập não, nếu không mọi chuyện sẽ rất tệ."

"Giập... giập não là nát be bét ấy hả?", Lưu Khải Quân mặt trắng bệch, ngồi phịch xuống ghế như người mất hồn. Vương Khả thở ra não nề.

"Không, nó giống như bầm giập ở bề mặt não mà thôi. Nhưng nếu bị nặng, Hải Đình có thể sẽ bại liệt, hoặc tệ hơn là tử vong. Một số người mất đi thần kinh ý thức, rối loạn ngôn ngữ. Vết thương của Hải Đình trông vậy nhưng thực ra không quá nặng, vì có vẻ cô ấy đã ở tư thế phòng thủ trước khi bị đâm và ngã xuống. Cô ấy từng đi học võ một thời gian ngắn... Hi vọng điều đó giảm thiểu nguy cơ tệ nhất có thể xảy ra."

"Ôi, tại tôi, tất cả là tại tôi...", Lưu Khải Quân ôm đầu, bắt đầu lại những dòng than thở não nề mà cậu đã lặp đi lặp lại từ lúc mới vào viện, "Nếu tôi không rủ chị ấy đi xa khỏi sở cảnh sát thì chuyện này đã không xảy ra... Ôi, tôi thật đáng chết..."

"Cậu sẽ là kẻ đáng chết gấp vạn lần nếu còn định tiếp tục nói", Vương Khả sốt ruột, lớn tiếng một cách nóng nảy, "Hải Đình sẽ không làm bất cứ điều gì mà cô ấy không muốn. Cậu có ngồi đây gào khóc cả năm thì cô ấy cũng không khỏe lại ngay được đâu! Anh trai cậu đang trên đường đến, đừng có làm mấy trò trẻ con này nữa."

"Hả? Anh gọi anh trai tôi đến à?", cậu đã ngay lập tức bật dậy, mắt trợn to, "Tại sao anh làm thế? Anh với tôi không thù không oán..."

"Nếu không có anh trai cậu ở đây, chỉ vài phút nữa thôi, một người tên là An Lôi sẽ đánh cậu ra bã", Vương Khả chau mày, "An Lôi lúc này giống như một con thú hoang điên dại vậy. Tốt nhất cậu cần phải đứng dưới sự bảo hộ của anh trai. Cậu còn phải quay lại để tường trình về vụ tai nạn mới này đấy."

"Tôi chết mất thôi", Lưu Khải Quân đấm vào tường, tựa trán vào tường và than khóc, "Có lẽ nào tôi và chị ấy được kết duyên bằng những vụ tai nạn ư?"

Vương Khả thở dài, anh quá mệt để bận tâm đến cậu nhóc này. Anh tựa đầu vào bức tường phía sau, đôi mắt nhắm nghiền tựa như chẳng muốn mở ra nữa. Hải Đình đã hai lần gặp tai nạn, mức độ ngày càng nghiêm trọng lên. Lần trước, nếu cô không lượn tay lái và tránh được chiếc Ford thì kết cục của cô bi thảm không kém lúc này. Ngay cả việc chiếc Audi xoay ngang và đâm vào thân cây ở bên phụ lái cũng là một may mắn khó tin. Lần này may mắn đã rời bỏ cô rồi.

Anh biết mạng sống của cô đã được cứu

- anh đã sơ cứu cho cô ngay từ lúc anh thấy cô và gọi điện cho xe cứu thương. Việc sơ cứu kịp thời khiến tình trạng của cô khá hơn dù bác sĩ chưa kịp xuất hiện, và vì thế, một phần giữ lại cho cô mạng sống. Ngoài chấn thương ở đầu, cô còn bị gãy xương vai, dập gò má và trầy xước khắp người. Vết sẹo cũ chưa kịp lành đã nứt toác, bác sĩ đã phải khâu nó lại một lần nữa. Anh không lăn tăn bất cứ điều gì, trừ một điều bác sĩ nói khiến sống lưng anh lạnh toát: Phan Hải Đình có nguy cơ mất trí nhớ tạm thời. Không có gì nguy hiểm hơn điều đó, bởi việc gây dựng lại trí nhớ cho một người đã mất ý thức là vô cùng khó khăn. Ngoài ra, việc rối loạn ngôn ngữ nếu xảy ra cũng sẽ mất rất nhiều thời gian để cô khôi phục lại. Bộ phim hiện giờ không còn cách nào khác ngoài trì hoãn.

Vụ tai nạn của Phan Hải Đình gây chấn động đến mức ngay lúc này có rất nhiều người hâm mộ bâu kín bên ngoài bệnh viện. Họ chủ yếu là những cô cậu học sinh, sinh viên, mang theo những tấm bảng xanh đỏ đề những câu cầu nguyện cho cô. Họ ngồi vật vã trên vỉa hè, bảo vệ bệnh viện đã phải rất vất vả để ngăn chặn tất cả những người có ý định vào. Bộ phận y tá ngồi ở quầy tiếp người nhà bệnh nhân cũng phải tăng gấp đôi để kiểm soát hết những người có ý định trà trộn vào tìm kiếm thần tượng của họ.

Công an đã được gọi đến khi không chỉ người hâm mộ mà cả các phóng viên, nhà báo cố gắng xin được vào bên trong cập nhật tình hình. Không có ai ngoài Vương Khả và Lưu Khải Quân biết chính xác tình hình của cô. Từ những bức ảnh người dân chụp ở hiện trường tai nạn và đăng lên mạng, ai nấy đều nơm nớp lo sợ Phan Hải Đình sẽ không thể qua khỏi.

Khi Alex đến bệnh viện, đó đã là nửa đêm. Khuôn mặt anh xám xịt, cúi gằm, không ai biết được điều gì diễn ra bên trong đôi mắt đục ngầu kia. Anh và quản lý của mình bước vào trong một cách vội vã. Chỉ có những người bên trong mới biết, Alex đã hộc tốc chạy ngay khi cánh cửa chính khép lại sau lưng. Tim anh đập mạnh theo từng cơn co giật dữ dội của dây thần kinh. Anh không dám nghĩ đến những điều tệ nhất, đầu anh muốn nổ tung. Anh chỉ muốn điều này không phải là dự thật.

Anh chỉ muốn cô sẽ hiện lên ở đó, cạnh Vương Khả, cười lẽn bẽn và ngượng ngùng ôm anh dỗ dành vì đã bất cẩn gặp tai nạn. Chẳng có gì nghiêm trọng cả, em chỉ bị xước một tí ở đây thôi. Cô sẽ hôn nhẹ lên môi anh để trấn an anh, để làm dịu nỗi giận dữ của anh. Em xin hứa lần sau sẽ quan sát cẩn thận, em sẽ luôn đi cùng anh. Anh chẳng bao giờ để em ở một mình, phải không nhỉ?

Alex dừng lại ở đầu hành lang, cơ thể muốn ngã gục khi chẳng có Phan Hải Đình nào tươi cười đợi dỗ dành anh. Vương Khả đang ôm đầu tuyệt vọng đằng kia, vẻ bất lực anh chưa bao giờ thấy ở người quản lý tài ba ấy. Bên cạnh Vương Khả, một cậu nhóc đang vật vã ngồi bệt dưới đất, hai tay khoanh lại đặt trên đầu gối, gương mặt vùi sâu trong vòng tay của chính mình. Cảnh tượng này không ổn một chút nào. Anh tiến nhanh về phía họ, mỗi bước chân gấp gáp như chính hơi thở của anh.

Anh không muốn tin rằng chẳng có Phan Hải Đình nào ở đây. Cô chắc hẳn đã phải ra viện rồi chứ nhỉ?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!