Chương 56: (Vô Đề)

Năm giờ ba mươi phút chiều. Đoàn làm phim đang trong giờ nghỉ giải lao trước khi quay cảnh cuối, tản về hết những nơi có điều hòa nhiệt độ. Alex tranh thủ ăn bù bữa sáng và bữa trưa, anh cảm thấy hơi kiệt quệ khi cả đêm qua không ngủ. Họ chỉ có mười lăm phút nghỉ ngơi, ai cũng tranh thủ để nạp nhiều năng lượng nhất có thể. Phan Hải Đình ngồi bên cạnh anh, lẩm bẩm đọc thoại và vuốt ve những ngón tay của anh.

Cô cảm nhận được cơn mệt mỏi của Alex, và cô thấy phiền lòng vì anh đã không giữ sức khỏe.

Vươmg Khả đột nhiên ở đâu chạy vào, mang theo một sự hớt hải lạ lùng. Cô nhìn lên người quản lý, anh còn đang thở dốc, đôi mắt mở to, chiếc điện thoại nắm chặt trong tay.

"Đình Đình...", anh khiến cả Alex cũng ngạc nhiên, "Cảnh sát... Cảnh sát đã bắt được Đường Viễn rồi!"

Một thoáng ngạc nhiên vụt qua gương mặt cô, nhưng ngược lại, Alex vô cùng sửng sốt. Anh bật dậy rất nhanh làm cô bối rối, Alex đang quan tâm đến việc này một cách lạ lùng.

"Tại sao? Tại sao cảnh sát bắt được anh ta?"

Ngữ điệu của Alex rất chân thực, trái ngược với phản ứng cần có của một người bình thường khi biết kẻ hãm hại người yêu mình đã bị cảnh sát bắt giữ. Cô nheo mắt nghi ngờ, và Vương Khả đã phải ra hiệu cho Alex ngầm tiết chế lại.

"Chẳng phải anh ta rất khó bị bắt sao?", Alex sửa lại thái độ, nhưng vẫn không thể che giấu nỗi bàng hoàng trong ánh mắt. Chuyện này liệu có ảnh hưởng gì đến vật chứng của Alex không?

"Đường Viễn đã tự mình đầu thú", Vương Khả hạ giọng, Alex đã bị bất ngờ gấp bội.

"Ý anh là... không có ai ép buộc? Tự mình? Tự muốn vậy?"

Vương Khả gật đầu. Đến lúc này, Phan Hải Đình chậm rãi tiến đến sau lưng Alex.

"Có chuyện gì không ổn à? Vì sao anh có vẻ sốc vậy?"

"Không, anh...", Alex lúng túng một chút, lo lắng nhìn Vương Khả rồi quay lại đối diện với cô, đặt hai tay lên vai cô, "Nghe này, Đình Đình, có chuyện này thật sự điên rồ, nhưng anh cần em phải biết. Đường Viễn không tự mình hại em, anh ta được thuê để làm vậy. Nhưng hiện giờ trong tay anh ta không hề có bằng chứng để chứng minh điều đó, vì..."

Vì anh ta đã đưa hết cho anh rồi. Alex mắc kẹt lại câu nói ở cổ họng. Anh không thể nào nói ra chuyện này cho Phan Hải Đình được. Cô sẽ biết đêm qua anh đi gặp Đường Viễn, bị đánh phải vào viện, sẽ biết Alex chỉ nói dối để không làm cô phiền lòng. Tuy nó là một lời nói dối vô hại, nhưng nó sẽ khiến cô giận dữ.

"Vì sao?", cô nhìn vào mắt anh. Anh có sự lưỡng lự và giằng xé mà cô chưa bao giờ được thấy. Cô tin rằng Alex biết nhiều hơn những gì anh đã nói với cô.

"Vì... kẻ thuê anh ta đã xóa tất cả dấu vết có liên quan", Alex nói nhanh, "Bởi vậy cảnh sát sẽ kết tội Đường Viễn một mình hại em do hâm mộ mù quáng, bọn họ sẽ nghĩ ra vài chuyện phi thường nào đấy để lòe cánh báo chí, chẳng hạn như anh ta là fan cuồng và tức giận khi em yêu anh, gì cũng được. Quan trọng là kẻ thật sự muốn hãm hại em lại không mảy may bị liên quan, và rồi sẽ có thêm nhiều Đường Viễn nữa cố gắng từng ngày một đẩy đổ sự nghiệp của em, đảo lộn cuộc sống của em.

Anh không muốn điều đó xảy ra. Chúng ta không được kiện Đường Viễn."

Câu nói cuối cùng của Alex không chỉ khiến Phan Hải Đình ngạc nhiên, mà ngay cả Vương Khả cũng không thể giấu nổi sự sửng sốt. Anh chàng quản lý ngay lập tức chen ngang vào câu chuyện, dù không hề muốn bất lịch sự.

"An Lôi, dù sao cảnh sát cũng sẽ chứng minh được là hắn ta có tội. Tại sao chúng ta lại không kiện?"

"Không được kiện, nếu chúng ta không kiện, cảnh sát chỉ có thể kết tội trộm cắp cho Đường Viễn mà thôi, vì không có đủ bằng chứng để kết tội mưu sát cho anh ta, khi mà chiếc Ford anh ta lái đã không còn thuộc sở hữu của anh ta nữa. Anh Vương Khả, Đường Viễn chỉ là kẻ thế mạng mà thôi. Chúng ta không cần quân Tốt. Chúng ta cần quân Vua kìa."

"Khoan đã, Alex", cô ngắt lời anh, nhìn thẳng vào mắt anh, "Chiếc xe Ford? Anh ta là người đã lái chiếc Ford làm em gây tai nạn sao?"

"Đúng vậy, Hải Đình, nhưng anh ta được thuê để làm vậy..."

"Ai quan tâm đến điều đó cơ chứ?", Phan Hải Đình bỗng dưng lớn tiếng, nhìn Alex bực tức, "Anh đã biết đó là người trực tiếp hãm hại em mà vẫn muốn em để yên cho anh ta ư?"

Hỗn loạn. Trong Alex là cả một rừng hỗn loạn. Anh không thể nói ra anh đã hứa sẽ đưa kẻ chủ mưu ra trước ánh sáng, với Đường Viễn. Cô chẳng biết gì về Đường Viễn, hay kẻ chủ mưu. Dù cô có biết người muốn hại mình là Bạch Thiên Thư, cô cũng chẳng thể chứng minh gì cả. Thứ để chứng minh được điều đó vẫn còn nằm trong tay Alex, và nếu anh không làm gì đó, Đường Viễn sẽ không làm chứng trước tòa. Anh ta sẽ phải nhận toàn bộ mọi tội lỗi, và sẽ bóc lịch dài dài.

Tội mưu sát là tội nặng, Đường Viễn sẽ không thể nào thoát khỏi một bản án dưới mười năm tù.

"An Lôi, An Lôi!"

Đúng lúc căng thẳng ấy, Hoàng Thái Thành cũng từ đâu chạy vào, la oai oái tên Alex. Bình thường anh sẽ nổi giận khi Hoàng Thái Thành làm phiền người khác bằng cách réo tên anh thật to như thế, nhưng lúc này anh lại thấy biết ơn sự xuất hiện kịp thời của người quản lý. Hoàng Thái Thành phần nào khiến Phan Hải Đình bị phân tâm.

"Người ta bắt được Đường Viễn rồi, hắn ta tự thú rồi!", Hoàng Thái Thành thở hổn hển. Tuy vậy, khi nhìn phản ứng của cả ba người trước mặt, anh quản lý biết họ đã nghe qua hết rồi, "Và Bạch Thiên Thư đang bị cáo buộc có liên quan, vừa mới bị triệu tập lên đồn cảnh sát!"

"Cái gì?"

Thông tin này đến với ba người còn lại như một chiếc xe tải vừa đâm thẳng vào cột điện. Sốc đến mức không nói thành lời là biểu hiện của Alex, ngỡ ngàng đến kinh ngạc chính là Phan Hải Đình. Riêng Vương Khả, anh đã nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh sau khi há hốc miệng vì bối rối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!