Trong khi Phan Hải Đình nhắn tin kể vắn tắt tình hình cho Vương Khả thì Alex đã kết thúc cuộc nói chuyện với quản lý tòa nhà.
"Họ nói gì vậy? Chúng ta có ra được bây giờ không?"
"Không", Alex thở hắt, nhíu mày với đôi chút bực bội, "Ông ta nói rằng bọn họ đã bắt đầu tháo vỏ trụ điện và tiến hành sửa chữa, không thể mở lại điện được nữa. Nhanh nhất là bốn lăm phút, chúng ta buộc phải đợi."
"Không có cách nào để mở cửa thang máy nữa à?", cô nhìn gương mặt Alex sáng lên nhờ ánh đèn từ điện thoại, "Ai đó có thể nạy thanh cửa để tôi và anh lách người ra?"
"Chúng ta đang ở giữa vị trí tầng mười lăm và mười bốn, nạy được cửa cũng không lách ra được. Quản lý nói đã cho bảo vệ đợi ở các tầng để hỗ trợ khi cần, nhưng việc phải chờ đợi trong này bốn lăm phút là bắt buộc, không thể làm gì hơn. Cô đã nói với quản lý của cô chưa?"
"Đoàn sẽ tạm hoãn họp báo lại một tiếng để đợi chúng ta, Vương Khả và quản lý của anh đang trên đường đến."
"Không thể tin là tôi lại khiến chúng ta rơi vào tình huống này", Alex vò tóc, ngồi phịch xuống góc thang máy. Cô bỗng mủi lòng. Cô cũng ngồi xuống, ở góc thang máy bên cạnh. Chiếc điện thoại đặt giữa họ. Ánh đèn từ điện thoại hắt lên trần, rọi sáng hai gương mặt thanh tú.
"Không phải lỗi của anh, Alex."
Alex cười khi nghe cô nói vậy, liếc mắt sang nhìn cô. Đôi mắt màu nâu lục rất đẹp.
"Đằng nào chúng ta cũng phải ở cùng nhau bốn lăm phút... Sao chúng ta không làm quen nhau nhỉ?"
"Anh nói gì vậy, chẳng phải đã quen rồi à", cô bật cười, nhìn vào mắt Alex. Anh đang cười nên mắt nheo lại, bỗng dưng trở nên trong suốt.
"Trước đây tôi và cô chưa gặp nhau bao giờ nhỉ?"
"Đúng vậy. Thật kì lạ."
"Ý tôi là tôi đã nghe nói đến cô nhiều lần trước đây rồi. Cô cũng có mặt trên nhiều phương tiện truyền thông, quảng cáo mỹ phẩm nữa...", Alex rất tự nhiên cười khúc khích khi nói đến đó, "Nhưng thật buồn cười là chúng ta chưa bao giờ tham gia một chương trình cùng một lúc."
"Bây giờ chúng ta đang quay chung một bộ phim đây", cô nhún vai. Nhưng vẫn thấy thật gượng gạo.
"Chào cô, tôi là Alex Simon, hay như mọi người gọi, An Lôi", anh bỗng vươn người về phía cô, chìa tay ra với nụ cười tỏa nắng. Cô ngẩn người nhìn anh mất một lúc.
"Tôi là Phan Hải Đình. Fans gọi tôi là Đình Đình", cô chúi người về phía anh, nắm lấy tay anh và đón nhận cái bắt tay của anh một cách nhiệt tình.
"Tôi gọi cô là Đình Đình được chứ?"
"Như thế có nghĩa anh là fan hâm mộ của tôi."
Alex phì cười. "Ai cô cũng nói vậy à?"
"Đúng thế."
"Tôi cảm thấy mình chẳng có gì đặc biệt", anh cười lớn. Đây là một chàng trai sôi nổi và hài hước.
"Có điều đặc biệt đó là anh đang bị nhốt trong thang máy cùng với tôi, và chẳng có máy quay nào ở đây cả. Ít nhất ngoài thời gian ở trong căn hộ của mình, đây là lúc tôi không cần phải diễn."
Alex hơi nhếch môi. Anh chống một chân và gác cánh tay của mình lên đầu gối.
"Tôi may mắn hơn cô. Khi ở trên sân khấu, tôi hoàn toàn không phải diễn một tí nào."
Đến lượt Phan Hải Đình cong khóe miệng nhẹ nhàng. Cô co hai gối, vòng tay ôm lấy chân.
"Vậy là suốt bốn lăm phút nữa chúng ta cứ nói chuyện phiếm thế này à?"
"Nếu cô muốn hát thì tôi sẵn sàng thay đổi", anh cười dí dỏm. Cô từng nghĩ anh là người khó gần, nhưng bây giờ định kiến ấy hoàn toàn tiêu tan.
"Thật ra nói chuyện cũng tốt. Bị nhốt và ngồi hát khiến chúng ta trông giống hai kẻ mất trí đang tỏ ra yêu đời."
"Cô suy nghĩ thật khác người", Alex dịch chuyển cơ thể, nhích về phía cô một tí. Cô bỗng nhiên cảm thấy ngạt thở, không vì lí do gì. Có thể vì tim cô đang đập quá mạnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!