Cú điện thoại tiếp theo của Vương Khả lại đến. Phan Hải Đình đưa tay lau nước mắt trên mặt, hai mắt và mũi đỏ ửng. Cô bò chậm chạp về phía chiếc điện thoại trên ghế, với lấy giấy ăn dưới gầm bàn kính để lau mặt và tựa lưng vào chân ghế trong khi vẫn còn ngồi lê dưới đất.
"Alo?"
"Hải Đình? Em sao thế?", Vương Khả hỏi ngay khi thấy giọng ngàn ngạt của cô. Cô sụt sịt vài tiếng, nuốt cơn nghẹn ngào ở cổ xuống và cứng giọng.
"Nếu anh gọi để báo về chuyện của em thì em đọc rồi", cô nói ngay, "Em cũng biết ai làm chuyện đó..."
"Anh biết...", Vương Khả hạ giọng, "Em khóc vì việc đấy à?"
Vương Khả dù không ở đây, vẫn biết cô đang khóc. Nếu giờ này cô nói mình đang lên cơn dị ứng, chắc chắn anh chẳng bao giờ tin.
"Không, em và Alex có chút xích mích", cô phải ngưng lại một chút để không tiếp tục khóc. Cứ nghĩ đến chuyện này là lòng cô thắt lại. "Bọn em có lẽ sẽ hơi khó khăn một chút..."
"An Lôi biết hết rồi phải không?", Vương Khả thở dài, "Cậu ta không nghe em, hay là..."
"Không, Alex không trách em vì việc đó", cô thút thít, ngay lập tức lau nước mắt vừa mới chực trào, "Anh ấy trách em vì đã không nói sớm khiến anh ấy buồn... Buồn vì nghĩ em không coi trọng anh ấy..."
"Anh rất hiểu nỗi buồn của em, Hải Đình, nhưng An Lôi nói đúng đấy", Vương Khả thở dài một lần nữa. Bản thân cô cũng biết Vương Khả nhắc nhở mình rất nhiều, nhưng cô đã cố tình không nghe, "Đối với đàn ông bọn anh, được người mình yêu tin tưởng và dựa vào là điều vô cùng đáng tự hào. Chẳng có một gánh nặng nào hết, Đình Đình ạ, đó đều là sự tự nguyện. Em không dám nói vì em tự ti và em sợ, nhưng cũng chính vì thế mà em khiến An Lôi thấy em không tin tưởng vào cậu ấy.
Nếu anh là An Lôi, chắc chắn anh cũng sẽ nổi giận với em."
Cô cúi đầu xuống, để những giọt nước mắt khác tràn ra ngoài, rơi thành từng giọt xuống ngực áo. Cô gật đầu, không nói nổi điều gì. Cô chưa từng có suy nghĩ đúng đắn trong chuyện này.
"Em đã đọc bài viết của cô ta rồi phải không?"
Cô rút ra vài tờ giấy ăn khác để lau mặt, sụt sùi nặn ra từng từ đáp lại.
"Em không đọc, em mới chỉ đọc tiêu đề thôi", cô đáp, "Nhưng đó là sự thật. Cô ta tìm ra tất cả rồi."
Họ đều đang nhắc đến Bạch Thiên Thư. Mặc dù không có bất cứ bằng chứng gì, cô và Vương Khả biết chắc không còn ai khác đứng sau vụ phá hoại thanh danh của cô suốt tháng nay. Từ vụ đâm xe, đến vụ dị ứng phấn hoa; vụ mất cắp chiếc laptop và bị tung ảnh nude đã qua chỉnh sửa; và giờ là việc này. Một kẻ không vừa.
"Không, cô ta đang cố tình gán vào em một tội danh không hề có để em bị công kích. Cô ta cố tình ám chỉ rằng em không phải "nạn nhân" mà chỉ là một kẻ đồng lõa may mắn vì chưa đủ tuổi vị thành niên. Điều đó không đúng sự thật. Em phải được bảo vệ khỏi việc này, không chỉ em mà tất cả những người là nạn nhân như em cần phải được bảo vệ. Nếu em để yên, trước sau gì chuyện này cũng sẽ qua đi thôi, vì cũng chẳng có gì mang tính xác thực, toàn là suy đoán cá nhân.
Nhưng hậu quả sẽ cao đấy, em vẫn sẽ bị nhìn bằng con mắt khác."
Cô im lặng để cơn xúc động còn dư lại của mình qua đi. Khi cảm thấy mình chắc chắn sẽ không rơi nước mắt nữa và đôi mắt đã khô lại, cô trả lời.
"Em tất nhiên sẽ không để yên", cô đứng dậy, đi vào bếp và cầm ra chai rượu mà vài phút trước Alex mới cất đi, "Em không thích kiểu ném đá giấu tay. Cô ta còn chẳng có can đảm dùng tiếng nói của bản thân mà phải đi núp bóng ám hại ngầm như thế, em thật sự không thích bị một kẻ hèn hạ ngồi lên đầu."
Rồi cô ngửa cổ tu một hơi rượu mà không thèm rót ra cốc. Vương Khả có vẻ đang tiếp nhận lời nói của cô. Anh cũng im lặng một hồi trước khi trả lời.
"Anh nói này, ngày hôm nay cảnh sát đã phát hiện ra một chi tiết mới", Vương Khả ngay lập tức thu hút sự chú ý của cô, cô đặt chai rượu xuống mặt bếp và ghé mông ngồi bên cạnh, vắt vẻo trong bếp, "Họ đã tìm ra chiếc laptop cũ của em, trong một tiệm cầm đồ dựa vào mấy ngày rà soát. Người chủ tiệm nói kẻ mang cầm đồ chiếc laptop ấy là một người đàn ông."
"Đàn ông?", cô bất ngờ thốt lên, mắt mở to. Không lẽ riêng vụ mất laptop lại không phải do Bạch Thiên Thư làm?
"Đúng vậy, nhưng chỉ được thế thôi", Vương Khả lại thở dài, "Tiệm cầm đồ đó không có camera nên không thể biết người đàn ông ấy trông như thế nào. Hơn nữa sự việc xảy ra cũng khá lâu rồi nên chủ tiệm không nhớ được vị khách đó ngoại hình ra sao để miêu tả lại với cảnh sát..."
"Vậy là vẫn bế tắc?"
"Chúng ta chỉ có thể cung cấp những hình ảnh ở camera tòa chung cư này đêm hôm ấy thôi. Không có gì rõ ràng cả, và người trong băng ghi hình an ninh lại cải trang với mặt mũi che kín. Chẳng biết rõ là đàn ông hay phụ nữ nữa..."
"Em hiểu rồi..."
Cô có một chút thất vọng. Bị "đánh úp" bất ngờ thế này, trong cô bùng lên một sự phẫn nộ đối với Bạch Thiên Thư. Cô nóng lòng muốn trả đũa ngay lập tức, nhưng cô ta lại quá cẩn thận. Chẳng có sợi dây nào liên kết giữa cô ta với mọi việc cả, mặc dù cô và anh đều biết không thể là ai khác ngoài cô ta.
"Này, có phải anh từng bảo việc Showbiz Rumors bị đánh sập... Hồi đó người viết bài báo về scandal ảnh nude của em bị phạt tù và có nói về một kẻ bán tin... Anh không thể nhờ bạn anh hỏi chính xác về kẻ bán tin ấy à?"
Những điều cô vừa nói khiến Vương Khả nhớ lại lúc anh chạy theo bên điều tra về vụ đấy. Cảnh sát chỉ nói rằng đã đi kiểm chứng lời nhà báo Cố Giai nói, nhưng không có cơ sở nên sẽ giấu tên người vừa bị ghé thăm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!