Giây phút lãng mạn vừa mới trở về bên họ đã vội rời đi.
Điện thoại của cô vang lên. Alex nới lỏng vòng tay một chút để cô có thể lấy được điện thoại. Không phải Vương Khả gọi, là Hoàng Thái Thành.
Cô bất ngờ, nhìn lên Alex. Anh cũng ngạc nhiên như bạn gái khi nhìn thấy tên người quản lý của mình trên màn hình điện thoại của cô.
"Em đã xin số của cậu ấy để hỏi về anh", cô giải thích nhanh trước khi nhận cuộc gọi, "Có chuyện gì vậy?"
"An Lôi đang ở cùng cậu phải không?"
Câu hỏi của Hoàng Thái Thành làm cô liếc nhìn anh. "Sao cậu biết?"
"Danny nói vậy... Nhưng nó không quan trọng", giọng anh quản lý có vẻ khẩn trương, "Cho tôi nói chuyện với An Lôi được không?"
Cô lại nhìn anh. Alex dường như hiểu được cái nhìn ấy, cầm lấy điện thoại từ tay cô.
"Thành à?"
"Cậu đây rồi, trời đất, làm gì mà tắt máy cả ngày như thế? Tôi bực mình vì cậu đấy!"
"Đúng là tôi có tắt, nhưng đoạn cuối ngày là nó tự hết pin... Có chuyện gì mà cậu phải tìm tôi như vậy?"
Alex vẫn vòng một tay ôm nhẹ ngang eo cô, thở dài. Cô nghe cả tiếng Hoàng Thái Thành rõ ràng trong điện thoại.
"Ban ngày tôi tìm cậu vì buổi chụp hình. Cậu tự ý bỏ buổi chụp khiến mọi người phát rồ lên, có biết không hả? Nhưng nó không quan trọng nữa, ngay lúc này cả cậu và Hải Đình lên facebook ngay lập tức!"
"Sao vậy?", cô nghe thấy Hoàng Thái Thành nói vậy, đột nhiên thấy sợ hãi. Cô linh tính có chuyện chẳng lành.
"Lại chuyện gì mới trên đó à?", Alex nhìn cô, hỏi lại quản lý của mình một lần nữa. Cùng lúc đó, tín hiệu một cuộc gọi mới vang lên. Anh nhìn vào màn hình, là Vương Khả.
"Không cần nhận cuộc gọi, anh cứ nói chuyện tiếp đi", cô nuốt khan, tim đập mạnh. Một khi Vương Khả đã gọi nghĩa là có chuyện xấu khác xảy ra rồi. Có lẽ là chuyện mà Hoàng Thái Thành đang nhắc đến vào lúc này.
"Đừng nói nhiều, làm ngay đi. Hải Đình cần phải làm rõ việc này, ngay lập tức."
Tắt máy. Cả anh và cô đều không bảo nhau mà nhanh chóng chạy về thang máy và trở về tầng lầu của mình. Lòng cô nóng như lửa đốt. Lại chuyện gì nữa đây?
"Alex, có chuyện này em cần nói với anh, gấp", hai tay cô run lẩy bẩy, không nghĩ ra được từ ngữ thích hợp nào. Đúng lúc đó, tín hiệu thang máy vang lên và một gia đình bước vào. Họ còn hơn chục tầng nữa mới xuống đến tầng của họ. Cô không thể nói gì được khi trong thang máy lại có người lạ thế này. Cô và anh chỉ đứng cúi mặt xuống, tránh không nhìn vào bất cứ ai.
Cô vẫn nép vào bên anh, và Alex nắm nhẹ bàn tay cô để xoa dịu.
"Ôi, anh có phải là... An Lôi phải không?"
Là tiếng cô con gái ở gia đình đó. Cô bé trông có vẻ như một học sinh cấp ba, rõ ràng cô gái đó nhận ra anh rồi. Alex nở nụ cười có chừng mực, gật đầu nhẹ nhưng không nói câu nào. Cả gia đình em còn đứng ở đó, và ông bố đã bắt đầu chuyển ánh mắt nghiêm nghị của mình về phía anh, về phía hình xăm lấp ló trên bắp tay đằng sau ống tay áo của anh.
"Ôi, cả An Lôi và chị Hải Đình nè!"
Cô bé rú lên, không chỉ anh mà cô cũng đã bị phát hiện. Có thể nói rằng việc cô và anh ở đây không phải ai cũng biết, bởi nơi đây mọi người sống khá khép kín, hàng xóm ít nói chuyện qua lại với nhau, và phần lớn người ở khu chung cư này là người trung niên. Cô và anh cũng thường xuyên vắng mặt để quay phim, chỉ ở nhà vào khoảng chiều tối và sáng sớm nên việc bị bắt gặp và nhận ra hầu như rất ít.
Đây là một trong số vài lần hi hữu cô bị nhận ra, cũng may không có fan cuồng nào rình rập xem cô ở căn hộ nào, tầng bao nhiêu để khủng bố.
"Anh chị có thể cho em xin một kiểu ảnh được không ạ?", cô bé đã từ bao giờ lôi điện thoại ra, đôi mắt long lanh nhìn họ như một đứa trẻ con. Mặc dù bố mẹ và một đứa em trai của cô bé đang đứng ngay kia, cố tỏ ra không quan tâm đến hai người và con gái mình, cô vẫn cảm nhận được sự gượng gạo bên trong buồng thang máy này.
"Được thôi, nhưng nhanh lên vì anh chị đang khá bận", Alex lên tiếng thay cô, liếc nhìn bảng số điện tử. Đã xuống đến tầng hai tám rồi. Cô bé nhảy cẫng lên vui sướng, ngay lập tức giơ điện thoại lên và chụp một bức selfie. Không rõ trên ảnh có thấy được không, nhưng Alex đã vòng tay qua eo cô để kéo cô lại gần, và khi cô ngước mắt lên cười với máy ảnh, anh lại cười và nhìn cô thay vì nhìn vào camera.
"Ôi thích quá, cảm ơn hai anh chị!", cô bé rõ ràng rất vui sướng, ngắm nghía bức ảnh của mình một cách cực kì mãn nguyện. Cô nghĩ nếu ngay lúc này có thể truy cập internet, chắc chắn cô bé này sẽ đăng ngay tấm ảnh lên mà không cần nghĩ ngợi. "Hai anh chị vẫn tình cảm thế này cơ mà! Đúng là báo đồn linh tinh!"
Cô nhoẻn miệng cười, lấm lét nhìn sang phản ứng của bậc phụ huynh của cô fan nhí. Họ chẳng có biểu hiện gì đặc sắc, ngay cả cậu em trai cũng thế. Như thể họ đã quá quen với kiểu phát
-cuồng
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!