Buổi sáng hôm nay trời không u ám, nhưng lúc này đột nhiên trời lại đổ mưa. Một cơn mưa rào bất ngờ của mùa hạ, đập vào cửa kính trong quán cà phê, dọa những vị khách phải ở yên bên trong cho đến khi cơn mưa chấm dứt. Chẳng ai nghĩ trời sẽ mưa. Người ta tấp vội vào lề đường, núp bên dưới những cửa hàng có mái che. Cơn mưa này giống như một cái bẫy to bất chợt giăng xuống bủa vây Phan Hải Đình. Cô không thể rời đi vào lúc này.
Cô không thể trở về ướt nhẹp và đối mặt nếu Alex nhìn thấy.
Thực tế, cô thậm chí không thể nhúc nhích. Hơi thở của cô gấp gáp đến ngột ngạt, mồ hôi lạnh túa ra khắp người, đồng tử trong đôi mắt cô giãn nở, và trái tim cô không kịp chậm lại để trấn an nỗi sợ của cô. Một nỗi sợ mang tên quá khứ.
Lúc này, ngay trước mặt cô là cơn ác mộng của cô. Là Hồ Phát. Hắn đã tìm thấy cô rồi.
"Hải Đình..."
Hồ Phát lên tiếng khi đến trước mặt cô, không ngồi xuống ghế. Anh ta chỉ cách cô một cái bàn. Mọi từ ngữ mắc kẹt nơi cổ họng, cô đã bị cơn mưa làm ù đi hai tai. Cô không nghe thấy gì ngoài nỗi sợ của mình.
"Anh... anh xin lỗi!", Hồ Phát nhận ra biểu hiện của cô, trở nên lúng túng. Anh thấy rõ ràng sự hoảng loạn trong ánh mắt cô, nỗi sợ phập phồng sau từng hơi thở đứt quãng gấp gáp, cô không thể cử động hay nói thành lời. Đã quá lâu rồi cô vẫn nhận ra anh. Và quả thực, cô vẫn sợ anh.
"Hải Đình, em..."
Hồ Phát lùi lại một chút khi không thấy cô phản ứng. Cô thật sự đang hỗn loạn và bàng hoàng đến mức trong chốc lát, cô không thể nghĩ được điều gì. Thở đi nào, thở đi. Lí trí của cô quay trở lại, yếu ớt lên tiếng để trấn áp nỗi sợ hãi. Thở nhẹ nhàng, đúng rồi. Bình tĩnh thôi. Đây là nơi đông người, không ai có thể làm gì cô. Cô nhắm mắt lại, hít vào thật sâu, giữ hơi thở một lúc và thở ra thật cạn. Cô thường làm vậy khi tập gym, để trí óc được thư giãn và tập trung lực vào động tác của mình.
Ngay lúc này cô đang cần phải tập trung trở lại để kiểm soát tình hình. Cô không thể cứng đờ ra khi gặp anh ta được. Thở mạnh nào, đúng rồi. Mày đã hai nhăm rồi, Hải Đình, mày không còn bé bỏng gì nữa đâu. Cô liên tục nghĩ vậy cho đến khi hai bàn tay không còn run lẩy bẩy, tuy mồ hôi đã làm ướt lòng bàn tay, và tay cô lạnh ngắt. Cô túm chặt tay vào vạt áo, mở mắt ra và nhìn thẳng vào Hồ Phát. Anh vẫn đang đứng nhìn cô. Cô không thích anh ta nhìn cô.
"Chào anh", cô lên tiếng, cảm thấy giọng mình vẫn còn run rẩy nhưng đã cứng cỏi hơn một chút. Cô không được thể hiện sự mềm yếu trước người này. Cô phải lấn át người này, cô luôn luôn biết vậy.
"Chào... chào em", Hồ Phát rụt rè lên tiếng. Sự bối rối của anh khiến cô phần nào bình tĩnh hơn. Hình như anh ta không định đến kiếm chuyện.
"Quả là trái đất tròn", cô đều đều nói tiếp, đưa mắt về chiếc ghế đối diện mình, "Anh có muốn ngồi?"
"À, anh có...", Hồ Phát lúng túng kéo ghế ra và lách người vào. Anh ta thật gầy gò, trông yếu ớt và xanh xao mặc dù làn da kia vẫn sạm đen vì nắng. Cô âm thầm quan sát thật kĩ từng thay đổi trên gương mặt anh, nhất là đôi mắt. Đôi mắt cụp xuống và có thêm một nốt ruồi nhỏ ở đuôi mắt. Trước kia anh ta không có nó. Nốt ruồi đó chứng tỏ anh ta đã buồn khá lâu trong một khoảng thời gian rất dài.
Cô bỗng thấy nhẹ nhõm đi vài phần khi không nhìn ra điều gì độc ác ở anh lúc này nữa.
"Anh có muốn uống gì không?", cô hỏi theo phép lịch sự. Anh ta nhìn theo phản xạ về phía quầy gọi đồ uống nhưng lại lắc đầu. Hình như chính lúc ngồi đối diện cô thế này, anh ta lại không dám nhìn vào cô. Cô cảm thấy thoải mái hơn vì có thể kín đáo đánh giá biểu hiện của Hồ Phát, thay vì cứ phải tránh đi khi không muốn nhìn vào mắt anh.
Không khí chùng xuống khi cả hai đều im lặng, dường như cả cô và người anh họ của cô đều đang tìm từ ngữ để bắt đầu câu chuyện của mình.
"Anh xin lỗi", Hồ Phát là người lên tiếng trước. Lần thứ hai anh ta nói xin lỗi cô, rất nặng nhọc, cô không biết có chân thành hay không.
Hồ Phát ngước lên nhìn cô, bắt gặp ánh mắt của cô lại cụp mắt xuống. Quả là khi một người đang thật sự có lỗi và muốn nhận lỗi, người ta thường né tránh ánh mắt của người đang chờ đợi câu xin lỗi của mình. Dù cô không hề tỏ ra một chút cưỡng ép hay thù hận nào, Hồ Phát vẫn không dám nhìn thẳng.
"Anh đang nói với tôi?"
Cô biết câu hỏi này sẽ làm Hồ Phát hoang mang nhưng vẫn cứ hỏi. Cô không biết quãng thời gian qua trong tù anh đã biểu hiện thế nào, có thật sự tốt như người bạn của Vương Khả nói hay không. Cô chỉ muốn kiểm tra xem liệu Hồ Phát có còn phát khùng lên khi cô làm anh ta mất kiên nhẫn, hay câu xin lỗi này không xuất phát từ đáy lòng. Hồ Phát thở dài, cô không rõ là một câu thở dài não nề hay thở dài để kìm nén bực tức.
"Anh thật sự xin lỗi em, Hải Đình, anh đã là một thằng khốn...", Hồ Phát đã lấy hết can đảm nhìn vào mắt cô khi nói câu ấy. Cô nhìn thấy sự chân thành toát ra trong đôi mắt của anh, tuy không biết có nên tin vào nó hay không, "Lúc ấy anh không hề nghĩ đến em, anh đã quá ích kỉ và sĩ diện trước đám bạn của anh, anh không chịu được, nên anh..."
"Khoan đã nào..."
Cô ngắt lời anh, nhìn vào cốc cappucino vơi nửa của mình, "Tôi không hiểu anh đang nói gì cả."
"Anh chỉ muốn xin lỗi em...", Hồ Phát hạ giọng. Anh ta không hề mất kiên nhẫn như cô nghĩ, ngược lại, anh ta càng lúc càng thể hiện sự chân thành, "Anh biết bây giờ giải thích gì cũng đã quá muộn, anh cũng không định thanh minh cho bản thân... Anh chỉ muốn em biết rằng anh đang cực kì, cực kì hối hận..."
Mưa khiến mọi thứ tối sầm, u ám. Cô liếc mắt ra ngoài, xuyên qua tấm cửa sổ kính của quán. Mới hơn bảy giờ mà bầu trời đã đen kịt. Cô cảm thấy bây giờ đã là nửa đêm.
"Tôi sẽ không tha thứ cho anh", cô chậm rãi trả lời, không nhìn Hồ Phát, "Tôi cũng không muốn thù hận. Chỉ là mọi thứ đã xảy ra rồi, và tôi không thể bỏ qua việc đã xảy ra ấy. Dù là với anh, hay với tôi, thì nó cũng thật đáng xấu hổ."
Hồ Phát cúi đầu. Trông anh ta như đang quằn quại trong sự dằn vặt.
"Em... không đáng phải chịu như vậy", anh ta đã nói một câu khiến tim cô rung lên đôi chút, "Anh thật hèn hạ khi bắt em phải chịu đựng nó. Anh thật sự... anh không biết can đảm nào giúp anh nói ra được những điều này với em nữa... Anh đã muốn nói với em từ lâu rồi, nhưng anh không dám đối mặt với em..."
Cô hít không khí vào căng đầy buồng phổi. Chính cô cũng không biết can đảm nào khiến cô vẫn còn ngồi đây, đối diện, nói chuyện với anh ta. Cô đã tốn rất nhiều thời gian sau chuyện đó mới thấy lòng mình thanh thản được, và giờ mọi thứ lại đảo lộn. Cô bỗng nhận ra chính mình muốn tha thứ cho Hồ Phát.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!