Chương 42: (Vô Đề)

Alex đang ôm cô gọn gàng trên ghế, sau bữa tối, họ đang cùng nhau xem một bộ phim tình cảm của Hollywood thì điện thoại cả hai cùng reo vang. Họ nhìn nhau một hồi rồi cùng vươn người lấy điện thoại.

"Hoàng Thái Thành", Alex nói với cô khi nhìn màn hình điện thoại. Cô tỏ ra khá bất ngờ, giơ điện thoại hướng về phía Alex.

"Vương Khả."

Sự trùng hợp này khiến phải một vài giây sau cả hai mới bắt máy. Cô đi về phía bếp trong khi Alex lùi dần về hướng phòng ngủ. Anh tựa vào tường cạnh cửa phòng ngủ, áp điện thoại lên tai. Cô ngồi ghé lên mép tủ bếp, nhận cuộc gọi từ Vương Khả.

"Có chuyện gì thế anh?", cô nói trong khi mắt không rời Alex. Anh cũng nhìn cô rồi đưa mắt đi nơi khác.

"Em có đang ở cùng An Lôi không?", giọng Vương Khả có vẻ khẩn trương. Cô nhận ra điều gì đó bất ổn.

"Em... có", cô hoang mang khi Alex vừa nhìn thẳng vào mình. Trông anh khá sững sờ. "Sao vậy? Anh tìm thấy..."

"Không phải", Vương Khả tiếp tục khẩn trương như vậy mà không nói thẳng vào vấn đề, "Em cần phải nói ngay cho An Lôi về việc mất laptop, nói ngay lập tức."

"Nhưng... đã có chuyện gì?"

"Showbiz Rumors... "Rò rỉ ảnh nude được cho là của nữ diễn viên Phan Hải Đình", cách đây mười phút. Laptop của em..."

Cô cảm thấy bầu trời vừa sụp đổ trước mắt mình khi nghe Vương Khả nói vậy. Không thể nào!

"Em không hề lưu trữ bất kì tấm ảnh nhạy cảm nào trong laptop!", cô hơi lớn tiếng, nhận ra Alex đã nghe xong điện thoại. Anh nhìn xoáy vào cô, đi về phía ghế sô pha và ngồi xuống một cách nặng nề. Cái cách Alex lấy tay day hai bầu mắt khiến cô sợ hãi. Cô nghĩ rằng mình vừa gây ra một sai lầm.

"Đó là vấn đề, Đình Đình ạ. Những tấm ảnh có thể đã qua chỉnh sửa để hạ nhục em. Anh sẽ tìm cách giải quyết. Bây giờ thì nói ngay với An Lôi về việc bị lấy trộm laptop. Em không nên giữ kín bất kì chuyện gì nữa. Cậu ấy sẽ không chịu nổi đâu."

Vương Khả luôn luôn đúng. Cô nuốt khan, nỗi sợ phải nhìn thấy sự thất vọng của Alex còn lớn hơn cả nỗi sợ những bức ảnh photoshop của mình đang lan truyền chóng mặt trên mạng. Bàn tay cô run lẩy bẩy, những tưởng cô sẽ đánh rơi điện thoại.

"Anh... đừng làm gì cả...", cô lẩm bẩm, "Anh chỉ cần... giúp em tiếp tục tìm kẻ đã lấy cắp laptop và nguồn ảnh của trang báo mạng kia... Em... em sẽ tự giải quyết chuyện này..."

"Anh sẽ làm vậy. Đình Đình, đừng chần chừ nữa."

Cô không nghe Vương Khả nói hết, ngắt máy, nhìn Alex đang trầm tư trên ghế. Cô không hiểu anh đã biết được bao nhiêu rồi? Hoàng Thái Thành đã nói gì với anh?

"Alex..."

"Em có thật sự yêu anh không?"

Câu hỏi của Alex khiến cô thở gấp. Anh nhìn xoáy vào cô, cô đã thấy nỗi thất vọng trong mắt anh rồi, một sự thất vọng vô cùng xen lẫn một tia giận dữ mới chớm. Cô thấy tức ngực, khó thở, cô không hề muốn chuyện này xảy ra.

"Em yêu anh, Alex, đừng bao giờ hỏi em câu đấy."

"Vậy tại sao em giấu anh mọi chuyện xảy ra với em?", Alex đã tức giận. Anh chỉ ngồi trên ghế vậy mà cô vẫn thấy như thể anh đang đứng ngay trước mặt và dồn ép cô bằng một sức ép vô hình. "Em nghĩ rằng anh không thể bảo vệ em hay anh không đủ tin tưởng đối với em?"

Cô cúi đầu, hô hấp rất khó khăn. "Em không muốn anh phải lo lắng."

"Em nghĩ rằng nếu em giấu hết mọi thứ thì anh sẽ không lo lắng à?", Alex thật sự đang giận. Sau câu hỏi ấy, anh tựa vào thành ghế, hai tay ôm mặt. Anh đang cố gắng áp chế cơn giận của mình, tuy nhiên dù đứng cách anh khá xa, cô thấy cơn giận đó vẫn đủ để thiêu đốt mình. Vương Khả cũng đã bảo cô như vậy. Quả thật cô không hề sáng suốt khi chọn cách im lặng.

Cô chỉ càng khiến người cô yêu bị tổn thương.

"Em xin lỗi, Alex. Em có quá nhiều rắc rối, em không muốn anh phải dính vào..."

"Việc em để anh đứng ngoài cũng không khiến anh thoải mái hơn đâu!", Alex đứng dậy, xoay người đi ra ngoài ban công. Anh không muốn nổi giận với cô. Cách hành xử của anh càng khiến cô thấy có lỗi. Mùi thuốc lá thoang thoảng theo gió bay vào nhà làm cô nhức nhối. Cô thả điện thoại trên tủ bếp, đi ra ban công với anh. Cô đã khiến anh buồn. Trông anh mới đáng thương làm sao.

"Em biết anh yêu em nên mới lo lắng cho em", cô đứng tựa vào cánh cửa kính ban công, cúi đầu trước một Alex giận dữ. Anh chỉ lặng thinh không đáp, cô sợ phải nhận sự im lặng đó. "Em chỉ nghĩ đơn thuần... khi anh thấy em không hoàn hảo, anh sẽ không còn tình cảm với em nữa."

Alex thả điếu thuốc xuống đất và dẫm lên nó. Anh quay lại, tựa lưng vào ban công, nhìn cô một hồi. Cô chỉ có thể cho anh thấy cô không hề thiếu tin tưởng anh như anh nghĩ, cô dồn hết vào ánh mắt chân thành của mình và hi vọng Alex nhận ra. Anh đưa tay vuốt tóc, nhìn đi chỗ khác. Cô cảm giác anh có rất nhiều điều muốn nói nhưng đơn thuần không thể nói ra được.

Không có từ để diễn tả.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!