Gã loay hoay với những bức ảnh, mất một lúc để cho hết chúng vào một cái đĩa mềm. Việc này gã đã làm rất nhiều lần, có điều đã lâu lắm rồi gã chưa động lại đến. Gã tìm kiếm số máy của người đã thuê mình, áp điện thoại lên tai, chờ đợi.
"Thế nào rồi?"
"Café Falco, ba giờ chiều, bàn số mười", gã mân mê chiếc đĩa mềm trên tay, nói một lèo. Bên đầu dây mỉm cười.
"Cảm ơn, tôi sẽ đến đúng giờ."
"Khoan, tôi muốn tăng tiền."
Gã nở nụ cười khi cảm nhận được sự hoang mang ở đầu dây bên kia.
"Anh nói gì?"
"Tôi muốn tăng tiền. Trong giao ước ban đầu không hề nói đến việc mục tiêu của tôi là người nổi tiếng. Dây dưa vào bọn họ rất mệt, bọn họ có nhiều tiền. Để trót lọt vụ này thì tôi phải được tăng tiền."
"Không thể nào, anh đã đồng ý..."
"Tăng tiền hoặc tôi sẽ mang tất cả ra tự thú", gã làu bàu, "Tội trộm cắp vặt không bị phạt nặng đâu. Nhưng một khi tôi đã ra đầu thú thì có người sẽ mệt hơn tôi đấy..."
Gã thích thú cảm nhận cơn giận của kẻ đã thuê mình. Gã ngả người trên ghế, ngón tay gõ lộp cộp trên mặt bàn.
"Được rồi, bốn triệu rưỡi..."
"Năm triệu", gã nói gọn, "Hoặc không gì cả."
Gã đang chiếm ưu thế. Gã sẽ thấy rất vui mỗi khi nắm thóp được kẻ thuê mình thế này.
"Bốn triệu bảy..."
"Tôi đi đầu thú đây."
"Chết tiệt! Năm triệu!", bên kia chửi thề và gào lên qua điện thoại. Gã cười tự mãn, hài lòng trước sự uy quyền mà mình tự động áp dụng lên người kia. Gã thừa sức làm được.
"Rất vui được làm ăn cùng cô", gã cười nửa miệng, tắt máy.
Khi nhận ra kẻ thuê mình cũng là người nổi tiếng, gã đã cười vào sự ngây thơ của người đó. Sự nổi tiếng chính là con dao hai mặt, là con át chủ bài của gã. Chỉ cần đem hai từ Danh Tiếng ra uy hiếp, gã có thể có mọi thứ trong tay.
**********
"Đến ngày mai là có thể đi diễn bình thường được rồi."
Vị bác sĩ xem xét rất kĩ vết thương trên đầu cô rồi đưa ra kết luận. Cô gật đầu, mái tóc rủ xuống che khuất một phần vết thương.
"Cảm ơn bác sĩ", cô nói, vẫy tay gọi Vương Khả. "Ngày mai em có thể quay tiếp rồi."
Vương Khả bắt tay vị bác sĩ và đưa cô ra ngoài. Cô không chịu đợi Alex về đưa đi khám mà một mực đòi Vương Khả mang đi. Cô sợ Alex sẽ bắt cô nghỉ tiếp ngày mai, mặc dù cô đã muốn quay lại với bộ phim lắm rồi. Trong khi Alex bận rộn với buổi chụp hình quảng cáo của mình thì cô lại ở nhà rảnh rỗi, không thể nhàm chán hơn.
"Đạo diễn mừng phát khóc khi em và An Lôi có thể tiếp tục diễn", Vương Khả nói với cô khi họ đang trên đường về nhà, "Hai ngày nay họ đã phải quay trước những cảnh không có mặt bọn em, nhưng nói chung vẫn là phí thời gian khi hai đứa phải xuất hiện nhiều nhất thì lại nghỉ."
"Em dám cá đạo diễn sẽ không dám mắng em qua cái loa nữa", cô cười khúc khích, "Có lẽ chỉ mắng âm thầm trong lòng thôi..."
"Em báo với An Lôi chưa?", Vương Khả hỏi lại với nụ cười nhẹ sau câu nói của cô. Phan Hải Đình lôi ra chiếc điện thoại mới mua, nhìn vào màn hình trống rỗng.
"Anh ấy chưa trả lời. Em nhớ cái điện thoại nát bét của mình quá..."
"Em nên nhớ cái laptop nhiều hơn", Vương Khả nhắc nhở, "Anh đã dần dần tin vào câu của đi thay người. Em nên cẩn thận."
"Em vẫn rất cẩn thận mà!", cô cãi lại, "Khoan đã, Vương Khả, em muốn uống cà phê!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!