Báo chí đã bắt đầu làm ầm lên về Phan Hải Đình. Đầu tiên là việc cô gặp tai nạn xe hơi và cảnh sát đang điều tra theo chiều hướng một vụ cố ý gây thương tích khi có hơn ba nhân chứng nói về một chiếc xe màu đen đỗ ở giữa đường. Chỉ tiếc là không ai để ý đến biển số xe hay người lái xe. Người duy nhất cho cảnh sát một miêu tả cụ thể lại nói rằng "dáng vóc như đàn ông nhưng lại có mái tóc dài".
Vụ án đó còn chưa đi đến đâu thì ngay trong cùng một buổi chiều, Phan Hải Đình phải nhập viện vì dị ứng phấn hoa. Một kẻ lạ mặt gửi một thùng hoa đến tận nhà Phan Hải Đình, người quản lý của cô, Vương Khả, nói với báo chí rằng có thể cô đang bị một fan cuồng theo sát. Chúng tôi đang hợp tác với cảnh sát để điều tra vụ này, Vương Khả nói vậy, thực chất chỉ có một mình anh thôi. Anh biết chắc ai là người muốn hại cô rồi, nhưng không thể để báo chí biết được. Danh tiếng của cô sẽ bị ảnh hưởng nếu chuyện đó lộ cho bất cứ ai. Vương Khả cần phải tìm Hồ Phát, càng sớm càng tốt.
Ngày hôm nay đoàn làm phim cũng phải hoãn cảnh quay. Vết thương ở đầu cô vẫn còn bầm tím và sưng to đến mức khó lòng che được bằng phấn trang điểm, những vết thương ở cánh tay chỉ mới liền những vết xước nhỏ. Alex thì không được nghỉ. Anh đã nhận lời trở thành đại sứ thương hiệu tại châu Á của Charvet Place Vendôme, một nhãn hiệu thời trang nam quý tộc của Pháp, và lúc này anh đang chụp hình cho họ. Vương Khả đã ghé qua chỗ cô buổi trưa để chắc chắn rằng cô đã ăn trưa đầy đủ và đã nghỉ ngơi.
Chỉ có cô là than thở vì bỗng dưng được quan tâm quá mức, cô nghĩ mình đã quá độ tuổi được quan tâm lâu lắm rồi.
Sau khi Vương Khả rời căn hộ của cô được nửa tiếng, cô đã gọi điện cho anh khi anh đang trên đường lái xe đến sở cảnh sát.
"Anh có nhìn thấy laptop của em không?", đó là câu đầu tiên cô hỏi anh. Vương Khả nheo mắt lại nhưng anh chắc chắn sáng nay cô chưa hề lấy laptop ra khỏi tủ đầu giường.
"Em kiểm tra lại trong tủ đi. Anh không thấy em dùng."
"Đúng là em chưa lấy ra...", giọng cô hơi gấp gáp, "Nhưng hiện tại em không thấy đâu cả... Trong tủ đầu giường cũng không có!"
"Em đã tìm quanh nhà chưa?", Vương Khả đột nhiên thấy lo lắng. Anh ngay lập tức quay xe lại khi chỉ vừa mới đi qua hầm chui, "Trong phòng khách? Trong túi sách? Trong phòng đọc?"
"Không có ở bất cứ đâu cả!", hơi thở của cô rõ ràng qua điện thoại, có lẽ cô đã đi tìm nãy giờ, "Em nhớ rằng cả ngày hôm qua em không động đến nó... Mà buổi tối hôm trước nữa chắc chắn em đã cất vào tủ đầu giường trước khi đi ngủ rồi... Không thể có chuyện mất được!"
"Em kiểm tra mọi cửa đi. Em có nghĩ nhà bị đột nhập không?", Vương Khả khẩn trương hơn nữa, anh phóng như bay trên đường trở về căn hộ của cô. Anh không hề nghi ngờ khả năng ấy một chút nào.
"Em sẽ hỏi quản lý tòa nhà... Mọi thứ vẫn nguyên vẹn, em chỉ bị mất mỗi laptop..."
"Trong đó có gì quan trọng không?"
"Chỉ có ảnh thôi. Ảnh gia đình và ảnh của em với Alex."
Vương Khả giật mình. "Có... ảnh nhạy cảm không?"
"Không! Anh nghĩ gì vậy?"
"Chắc chắn vẫn hơn", Vương Khả thấy nhẹ nhõm hẳn, "Anh đang quay lại rồi, đợi anh."
"Em đi gặp quản lý tòa nhà. Anh đến mà em chưa về phòng thì cứ vào xem xét nhé."
Chỉ mười phút sau, Vương Khả đã đứng trong thang máy lên tầng mười tám. Anh tựa hẳn vào thành thang máy suy nghĩ, bỗng nhiên để ý thấy camera giám sát đang chạy. Đúng rồi, là camera. Anh sẽ đề nghị quản lý tòa nhà cho xem băng an ninh, ít nhiều cũng phải tìm được vài điểm nghi vấn.
Khi anh đến phòng, cô vẫn chưa về. Anh mở cửa vào bằng chìa của mình, điều đầu tiên là kiểm tra hệ thống chống trộm gắn ngoài cửa ban công. Đúng như anh dự đoán, Phan Hải Đình không hề mở lên. Có thể cô quá chủ quan hoặc không muốn ồn ào, có thể cô sợ cô sẽ làm phiền những người hàng xóm bằng thứ âm thanh ầm ĩ đó nên bỏ qua sự an toàn của mình. Cô rõ ràng không còn an toàn nữa rồi, kẻ trộm đột nhập ngay trong nhà cô.
Anh đi vào phòng ngủ, nhìn quanh một lượt. Chăn gối đã xộc xệch hết, có lẽ cô đã lật tung lên để tìm laptop. Cánh tủ quần áo còn chưa đóng kín, ngay cả ngăn kéo bàn trang điểm cũng vậy. Cô chưa bao giờ để mọi thứ bị xô lệch trong căn nhà của mình, mặc dù cô sống khá phóng khoáng, đôi khi hơi qua loa bừa bãi. Nhưng với cô, thứ nào ở đâu sẽ luôn ở yên chỗ đó, như vậy cô không phải mất thời gian để tìm khi cần đến. Cô chưa bao giờ đóng tủ một cách cẩu thả hay để gối lộn dưới chân giường.
Anh có thể thấy rèm cửa sổ trong phòng đã kéo hết cỡ, và bị cuộn lại rồi nhét vào giữa hai thanh ngang trên cửa sổ để cố định. Cô có lẽ đã cuống đến mức quên cả bật đèn mà chỉ mở rèm cửa sổ để tìm laptop.
Anh đến bên tủ đầu giường, kéo nó ra và nhìn vào khoảng trống bên trong đó. Nơi vốn được dùng để cất laptop giờ không còn dù chỉ là cục sạc. Cô có một thói quen quái đản: nhét laptop vào tủ đầu giường như thể đó là một quyển sách. Không có lí do nào cho hành động này, cô chỉ đơn thuần cảm thấy thích làm vậy. Từ khi còn ở nhà cũ cô đã có tủ đầu giường loại to dẹt phù hợp với đệm giường, vô tình khiến sau này cô chỉ ưa dùng loại tủ nào nhét vừa laptop. Anh nhìn chằm chằm một lúc rồi đóng tủ lại.
Anh chẳng phải chuyên gia phân tích hiện trường để mà nhìn ra dấu vết hay dấu vân tay nào. Thực tế là chẳng có gì cả.
Có tiếng cửa mở. Vương Khả bước ra ngoài, gặp cô đang bước vào phòng khách. Cô đã bị giật mình khi nhìn thấy anh.
"Anh đến từ bao giờ thế?", cô hỏi, trên người cô vẫn mặc nguyên áo của Alex, quần short bò của mình. Vương Khả đến gần cô, đảo mắt.
"Anh mới đến. Em đã gặp quản lý chưa?"
"Em vừa ở phòng quản lý về", cô nói, đi về phía ghế sô pha và ngồi xuống, "Ở đó em biết được một điều khá sốc..."
"Chuyện gì?"
"Đêm qua, khoảng hai giờ sáng, có người đã vào phòng em. Hệ thống mã khóa cho thấy một lượt truy cập vào ổ quẹt của căn hộ này vào hai giờ sáng hôm qua."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!