Chương 39: (Vô Đề)

Vương Khả đỗ xe lại cách căn nhà khoảng ba trăm mét. Anh không muốn lộ liễu mặc dù nhìn từ xa, căn hộ cũ của gia đình cô không hề có một chút ánh sáng.

"Em đã yêu cầu cắt điện và nước từ hơn ba năm nay rồi", cô nói trong khi đi bộ cùng anh dọc vỉa hè về phía căn nhà, "Nếu ở trong đó anh ta sẽ phải có đèn pin..."

Căn nhà cũ vẫn vậy, tối và hoang vu. Cô rùng mình khi nhìn lại chính nơi mình đã ở suốt mười bảy năm tuổi trẻ. Lạ lẫm và ma mị như một ngôi nhà ma.

Căn hộ hai tầng nằm ngay chính giữa khu phố vắng vẻ, lọt thỏm giữa những ngôi nhà khang trang xung quanh. Bố mẹ cô đã chọn ở đây để được riêng tư và yên tĩnh, ngày trước cô gần như chỉ nhìn thấy những người hàng xóm vào sáng sớm đi học hoặc chiều tối. Khoảng cách từ nhà cô đến nhà đối diện cũng phải đủ cho ba cái ô tô xếp hàng ngang. Mọi thứ đều rời rạc và đứt quãng.

Luôn luôn vậy.

Xung quanh nhà là tường rào đá, sau này bố cô cho làm thêm một hàng cọc thép chống trộm dựng phía trên. Cổng vào sân cao gấp đôi cô, vẫn còn nguyên khóa. Vương Khả nhìn qua một lượt hàng rào thép, vẫn còn đóng bụi, không có dấu hiệu leo trèo ở bất kì chỗ nào. Riêng hàng cọc thép chống trộm này cũng rất thẳng, trơn và sắc, anh vẫn còn nhớ ngày trước, thỉnh thoảng đến nhà cô, anh đã trêu cô rằng hàng cọc này trông như nhà tù liên bang, trộm có muốn cũng chẳng vào mà nguyên vẹn được.

Trong khi anh đang xem xét hàng rào thép, Phan Hải Đình đã đi vòng ra sau nhà, nơi thường có một xe rác to mà nhà cô vẫn thường nhét riêng rác vào đó trước khi mang ra đổ rác. Cô dùng một ngón tay đẩy nắp xe rác lên, bụi dính trên đó cho cô cảm giác đã cả thế kỉ nay không có ai vứt rác vào xe này. Quả đúng vậy, bên trong trống rỗng. Mùi rêu mốc xộc lên còn khó chịu hơn mùi rác. Cô nhăn mặt và đóng nắp nó lại, đi về phía quản lý của mình.

"Không có rác sinh hoạt. Hoặc anh ta chất đống trong nhà để tránh bị nghi ngờ, hoặc anh ta lén vứt nó đi vào buổi sáng", cô nói với Vương Khả, "Em nghĩ giờ này anh ta không có trong nhà. Em vẫn còn giữ chìa khóa."

"Cẩn thận vẫn hơn", Vương Khả xòe tay để lấy chìa khóa của cô. Cô vẫn còn móc chìa khóa nhà cũ vào chung chùm chìa khóa của mình, và cất giữ rất cẩn thận chìa khóa trước kia của bố và mẹ. Vương Khả vẫn nhớ đúng chìa, anh mở khóa cổng vô cùng nhẹ nhàng.

Căn nhà vẫn đáp trả bằng một sự im ắng. Cô đột nhiên rùng mình khi đứng trong khoảng sân nhỏ của gia đình. Đã bao lâu rồi cô không ở đây? Cảm giác như cái ngày cô đi học về, dựng xe trong sân mới chỉ là ngày hôm qua. Căn nhà đã tám năm trời không được trùng tu lại, cô sợ mình không chịu nổi khi nhìn thấy nó. Cô không muốn cho ai căn nhà này hết nên không chịu bán đi, cũng không chịu về ở. Bố mẹ cô hiện lên ở khắp nơi.

Đứng giữa nơi này, cô cảm thấy trống rỗng.

"Đi nào", Vương Khả chạm nhẹ vào để gọi cô trở về thực tại. Trông họ như là hai tên trộm, mặc dù vừa đường hoàng bước vào qua cánh cổng được mở khóa. Vương Khả tìm được một thanh gỗ mục dài ở góc sân, có lẽ những trận bão mang nó vào sân nhà này. Chẳng có ai quét dọn nơi này cả. Rêu đã bám đầy hàng rào đá, cánh cổng gỉ sét và bong tróc dần lớp sơn bên ngoài.

Một căn nhà xấu xí giữa con phố.

Vương Khả thận trọng hơn khi mở khóa cánh cửa gỗ. Tiếng cọt kẹt của nó khiến cô rùng mình nghĩ đến những bộ phim kinh dị. Ngôi nhà này chưa bao giờ đáng sợ đến vậy, nhất là khi họ đang lần mò trong bóng tối để tìm một người đã gây ám ảnh cho cô gần nửa quãng thời gian cô sống trên đời. Cô thấy mình như đang dấn thân vào một vụ án mạng khủng khiếp nào đó, với Vương Khả là nhân vật chính còn cô chỉ là một cộng sự.

"Mở điện thoại lên đi", Vương Khả nhắc. Cô đi sát vào anh, lắc đầu.

"Em để điện thoại lại bệnh viện cho Alex rồi. Em biết anh ấy gọi nên em không mang theo."

"Em nên mang theo", Vương Khả vừa chau mày lại, cô có thể tưởng tượng ra gương mặt anh dù chỉ nghe ngữ điệu trong giọng nói, "Đi sát vào anh, không được rời ra đi riêng."

Cô gật đầu, khoác tay vào tay anh ngay. Dù không phải loại quá nhát gan nhưng cô không thể tránh khỏi cảm giác rùng rợn khi nghĩ đến mấy bộ phim kinh dị. Tách nhau ra là chết. Chỉ có ánh đèn từ điện thoại của Vương Khả. Anh tự trách mình vì đã biết trước nơi này sẽ không có điện mà không nghĩ đến việc mua đèn pin. Họ đã quá hấp tấp.

Anh và cô đang ở phòng khách. Cô chưa hề quên, từng đồ dùng cũ trong nhà cô không hề dịch chuyển dù chỉ một chút. Bụi ở khắp nơi, mọi thứ cũ kĩ đến tẻ nhạt. Nhắm mắt vào cô cũng biết trong căn phòng này có những cái gì. Mùi ẩm mốc trong không khí khiến cô phải hô hấp chậm rãi hơn. Từng đồ dùng hiện ra qua ánh đèn từ Vương Khả. Không có gì đặc sắc.

"Bụi nhiều lắm", cô nói, "Hoặc anh ta không hề động đến những thứ này, hoặc ngay từ đầu anh ta không ở đây."

Vương Khả yên lặng. Anh soi kĩ một vòng qua phòng khách rồi quay qua bếp. Căn bếp cũng ở chung tình trạng với phòng khách, mọi thứ đồ bên trong không nhích một li. Bụi vẫn đóng dày từng mảng lớn.

"Em nghĩ chúng ta nên đi", cô vẫn tiếp tục, "Không có chai nước, không có gì cả. Anh ta không thể sống mà không có nước sinh hoạt. Anh ta có thể không nấu ăn nhưng không thể không động đến bếp được. Em không nghĩ có người ở trong này mà lại bỏ qua bếp lẫn phòng khách, chỉ lên phòng ngủ để tìm chỗ ngủ."

"Kiểm tra nốt vệ sinh", Vương Khả nói, cô vẫn kiên nhẫn đi sát theo anh, "Có thể có người như em nói đấy, chỉ cần nơi để ngủ thôi. Bếp và phòng khách có thể không bước vào bởi hắn ta có lẽ chỉ cần một nơi để ngủ vào buổi tối, ăn có thể ở ngoài, tắm rửa hay vệ sinh cá nhân cũng không nhất thiết phải về nhà. Nhưng chắc chắn ít nhiều cũng phải dùng đến vệ sinh."

Anh nói cũng phải. Cô vẫn ôm chặt cánh tay của anh, thận trọng từng bước một đi về phía nhà vệ sinh đóng kín. Vương Khả chạm vào tay nắm cửa, tần ngần không mở. Anh dừng lại.

"Tay nắm cửa đầy bụi", anh nói, "Nhà vệ sinh không được sử dụng. Căn nhà này vẫn như vậy thôi."

Cô thấy lòng nhẹ đi một nửa. Dù không có Hồ Phát ở đây, và họ hiện chẳng biết anh ta ở đâu, cô lại thấy nhẹ nhõm khi chưa phải đối mặt với kẻ đó ngay lúc này. Cô cảm thấy chưa sẵn sàng mặc dù chuyến đi này do cô gợi ý.

"Có thể hắn ta thuê phòng để ở", Vương Khả thở dài khi họ ra khỏi nhà và anh đang khóa cửa, "Có thể anh ta giữ lại khoản phí trong tù để thuê nhà ở. Anh sẽ cố gắng tìm xem anh ta ở đâu..."

"Đi về thôi. Nếu không Alex sẽ..."

Cô chưa kịp nói hết câu, điện thoại Vương Khả đã rung lên liên tục. Vương Khả chỉ nhìn liếc qua màn hình rồi đưa nó cho cô. Đúng là Alex.

"Em đang ở đâu?", anh nói ngay sau khi nghe thấy giọng cô. Cô biết anh đang tức giận nhưng đã vô cùng kìm nén. Cô bỗng thấy áy náy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!