Chương 38: (Vô Đề)

Phan Hải Đình đã ngủ một giấc ngon lành đến tận hai giờ chiều, với Alex ngồi bên ngoài phòng khách. Khi cô uể oải bước ra khỏi phòng ngủ, Alex đang xem cuốn album gia đình cô.

"Em dậy rồi à?", anh gấp cuốn album đặt lên bàn, đi về phía cô ngay lập tức. Cô có cảm giác mình là một người đang ốm nặng, mặc dù cô chỉ thiếu ngủ và bị đau nhức một tí ở đầu mà thôi.

"Em mỏi người quá...", cô vươn vai, bám lấy Alex để thả lỏng cơ thể. Cô đã phải nằm nghiêng để tránh chạm đến những vết thương trên tay phải. Alex mỉm cười, đặt một nụ hôn lên trán cô rồi đi thẳng vào bếp.

"Anh đã chuẩn bị cho em vài thứ...", anh đến bên cạnh bếp, vặn bếp lên hâm nóng lại chảo nước sốt, và mở tủ lạnh lấy ra một bát tô lớn bọc kín.

"Gì vậy?", cô bật cười khi thấy Alex tất bật mở màng bọc thực phẩm trên bát tô, đặt một cái chảo mới lên bên bếp còn trống, "Anh nấu bữa trưa cho em ư?"

"Ăn là nhu cầu thiết yếu của em", anh quay lại nháy mắt với cô trong khi gạt một thìa bơ nhạt vào chảo, "Hay em có thể không cần ăn sáng và ăn trưa mà vẫn sống?"

Cô lắc đầu với nụ cười tươi rói, ngạc nhiên tột độ. Alex... biết nấu ăn! Cô tò mò đến gần anh. Trong khi đợi bơ chảy, anh đã băm nhỏ hai tép tỏi và thả vào chảo bơ. Phía bên cạnh, chảo đựng nước sốt cà chua bắt đầu sôi lục bục. Anh đang làm món cô thích nhất.

"Vì sao anh lại biết?", cô vô cùng thích thú, thốt lên khi nhận ra món ăn mà Alex đang làm. Anh tủm tỉm cười, thành thục cho mì ý vào chảo bơ tỏi và đảo luôn tay.

"Anh đã ra ở riêng từ năm mười tám tuổi. Em nghĩ bảy năm qua anh chỉ ra hàng ăn và gọi đồ ăn nhanh thôi à?"

Cô cười giòn tan. "Ý em à tại sao anh biết em thích ăn mì Ý?"

Alex sau khi làm nóng những sợi mì với bơ, mở tủ lấy một cái đĩa sâu lòng rất to và cho mì gọn gàng vào giữa, "Bởi vì trong tủ đồ ăn của em chỉ toàn mì Ý."

Cô cười thành tiếng, vòng tay ôm anh từ phía sau và áp má vào lưng anh. Cô cảm nhận được trái tim anh đập nhịp nhàng.

"Cảm ơn anh", cô nói khẽ, hít hà mùi hương quyến rũ của anh trộn lẫn với mùi sốt cà chua hấp dẫn, "Chưa từng có ai vào bếp nấu ăn cho em, trừ mẹ..."

Alex nhoẻn miệng cười, anh múc từng thìa sốt cà chua rưới đều lên mì, gọn gàng và cẩn thận như một đầu bếp đang phục vụ khách. Chỉ đến khi ưng ý với đĩa mì, anh quay lại và nhìn cô dịu dàng.

"Từ bây giờ anh sẽ là người nấu cơm cho em", anh nghiêng đầu nhìn vào mắt cô, nhướn mày, "Em có thể thưởng thức bữa trưa của mình ngay bây giờ và đưa ra một vài nhận xét về chất lượng của món ăn và tay nghề của đầu bếp..."

Cô cười toe toét, hí hửng ngồi vào chỗ và chờ đợi anh. Cung cách của anh khiến cô cảm thấy mình là một nàng công chúa đang được cưng chiều.

"Bon appétit, my lady", anh cúi đầu chào cô, y hệt như những người bồi bàn thường làm sau khi đã mang đầy đủ món. Chúc ngon miệng, quý cô của anh.

Phiên bản mì Ý của Alex là phiên bản mà cô thích nhất từ trước đến giờ. Không chỉ vì nó là món ăn người yêu làm cho cô, mà nó thật sự rất ngon. Cô cảm tưởng mình có thể ăn đi ăn lại, ngày này qua tháng khác, và những quán pasta có thể dẹp tiệm được rồi.

"Thế nào?", Alex ngồi bên cạnh cô, chống cằm nhìn cô ăn, đôi mắt lấp lánh hạnh phúc. Nhìn xem cô ấy thích nó chưa kìa!

"Em sẽ cho anh ba sao Michelin cho món này", cô gật đầu liên tục, ăn không ngừng nghỉ, cứ như thể Alex sẽ đòi lại nếu cô không ăn vậy. Anh cười rất tươi, khóe mắt nheo lại, rút một tờ giấy ăn và vươn người lau nước sốt dính lên cằm bạn gái mình.

"Anh sẽ rất hân hạnh, nếu em không để bản thân bị nghẹn", anh cười, đứng dậy và mở tủ lạnh, lấy ra một cốc nước cam. Anh đặt xuống bên cạnh cô trong khi cô cực kì sửng sốt. Không ai có thể chu đáo hơn anh được nữa.

Bữa trưa của cô kết thúc một cách mĩ mãn. Cô nghĩ đó là món ăn ngon nhất mình từng được ăn, sau một khoảng thời gian dài không được ăn đồ mẹ nấu. Cô không phải không thể nấu ăn nhưng đã quá lâu rồi cô bận đến nỗi chẳng có thời gian để tự chiều chuộng mình. Anh khiến cô cảm động phát khóc.

Cô đang ngồi ở phòng khách, ngắm nhìn anh dọn dẹp trong bếp. Anh nhất quyết không cho cô chạm vào bất cứ thứ gì, chỉ bởi cô bị thương ở tay phải. Cô bó gối ngồi lọt thỏm trên ghế, tưởng tượng ra khung cảnh sau này nếu Alex lấy vợ và có con, anh sẽ bọc con mình trong một cái đai an toàn, đeo đứa nhỏ trên lưng trong khi đi qua đi lại nấu ăn trong bếp... Không khỏi khiến cô bật cười.

"Em cứ nghĩ những lúc thế này anh phải có một cô giúp việc!", cô nói đùa, nghe tiếng cười nhẹ của Alex.

"Anh chưa từng có một người giúp việc nào từ khi ở riêng", anh đang nhét tất cả bát đĩa vào máy rửa bát rồi khởi động nó, xong xuôi, anh đi ra ngoài với cô, "Marie vẫn luôn gọi anh hoặc Jamie mỗi khi trong nhà có bóng đèn hỏng hoặc ống nước bị kẹt, mặc dù đã có ông Bonnet rồi."

"Vậy còn bố anh?"

"Félix chính là người đã dạy bọn anh tất cả những việc cần thiết trong nhà", anh đến gần, cười với cô, trước khi ngồi xuống cạnh cô đã cúi xuống hôn môi cô một cái, "Đàn ông nhà Simon không cần phụ thuộc vào người khác."

"Đúng thế", cô cười tít mắt, rúc vào anh ngay lập tức. Alex vòng tay ôm cô vào lòng, nhìn vào quyển album gia đình trên bàn kính.

"Anh thấy nó ở trên ghế", anh xoa dọc lưng cô và nói về quyển album, "Có phải em đã xem lại nó không?"

"Vâng, tối qua...", cô thì thầm, đưa mắt tránh đi nơi khác, "Đã lâu lắm rồi em mới xem lại những bức ảnh trong đó. Thật đấy, lâu lắm rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!