Chương 37: (Vô Đề)

Phan Hải Đình phải dậy từ năm giờ sáng. Ngày hôm nay họ chỉ quay ở trường quay trong đài truyền hình, tuy nhiên cảnh quay của cô sẽ bắt đầu trước. Alex chỉ cần có mặt trước mười một giờ trưa, cô muốn để anh thoải mái ngủ nên đã quyết định sẽ tự lái xe đến Đài.

Hai đêm vừa qua cô ngủ rất ngon giấc, không có bất kì sự phá hoại nào và cô cảm thấy Vương Khả hơi lo xa khi lắp chống trộm trong nhà cô. Cũng bởi không đánh hơi thấy mối nguy hại nào, cô nhất quyết đòi tự lái xe đến, không để Vương Khả phải đón. Vì cô biết nếu anh đi đón cô, anh sẽ phải dậy sớm hơn cô rất nhiều.

Chuẩn bị mọi thứ tươm tất, cô thong thả đến bên chiếc Audi của mình. Chào, đã lâu không gặp. Ngay bên cạnh là Alice, chiếc Bugatti của Alex. Cô bước vào trong, hơi nóng và bí khiến mùi ghế da bốc lên một cách khó chịu. Việc đầu tiên cô làm sau khi nổ máy là hạ kính xe nhưng vẫn mở điều hòa, hi vọng nhanh chóng giải thoát được mùi xe hơi để lâu ngày không sử dụng.

Cô rất cẩn thận cho xe ra khỏi bãi, khi đi qua cổng khu chung cư, cô vẫn còn mỉm cười chào người bảo vệ.

Đường phố lúc sáu giờ sáng vẫn chưa quá đông đúc. Đã khá lâu chưa tự mình lái xe nhưng cô chắc chắn mình không hề quên những điều cơ bản. Mỗi khi ngồi sau tay lái, cô cảm tưởng như người thầy dạy lái xe đang ngồi ngay bên cạnh, luôn miệng kêu rằng Cô có nhớ nổi chân phanh với chân ga không đấy?

Đang rất thoải mái cho xe chạy đúng làn đường và thưởng thức cái mát lành của sáng sớm, cô đột nhiên nhìn thấy một chiếc xe ô tô chắn ngang làn đường của mình, ở cách cô khoảng một trăm mét. Dù không hiểu tại sao lại có người đậu xe ngang như vậy, cô bấm còi dù còn ở xa, nghĩ rằng đường vắng thì người tài xế trên xe đó sẽ nghe thấy và di chuyển. Khi cô đã đến khá gần mà nó không di chuyển, cô đành phanh xe lại để chạy xuống đàm phán. Tuy nhiên có một điều không tưởng đã xảy ra:

xe của cô không phanh được.

Quá hoảng hốt khi dẫm chân phanh rất mạnh mà không có kết quả, mặc dù chân phanh rất mềm và sát tận sàn, Hỏng đường ống dầu rồi, cô toát mồ hôi, nhả chân ga, ngay lập tức về số thấp. Xe cô đã lao rất nhanh về phía chiếc xe không chịu nhúc nhích kia, cô đành lòng đánh tay lái và chiếc Audi ngoặt thẳng sang làn bên cạnh, suýt soát quẹt vào đầu chiếc ô tô vẫn còn trơ trẽn đứng im kia. Cô giật mình một lần nữa khi một chiếc motor đang lao về phía mình ở ngay làn ngược chiều.

Một lần nữa, cô bẻ tay lái về phía đối diện để tránh. Đuôi chiếc Audi đập rất mạnh vào đầu xe ô tô chắn ngang, khiến xe cô mất quán tính và xoay hẳn một vòng. Cô không còn nhìn rõ mọi thứ bên ngoài cửa sổ, không biết người lái motor ra sao. Phanh tay, phanh tay, cô rối loạn chộp lấy phanh tay và kéo. Phanh tay chỉ tác dụng với bánh sau của xe, khi còn học lái xe thầy cô đã nói rất rõ trong trường hợp khẩn cấp chỉ được kéo thật chậm để hãm phanh, nếu kéo mạnh xe sẽ bị xoay đuôi do bánh sau bị khóa đột ngột. Dù vậy, vì xe của cô đang trong tình trạng mất kiểm soát, cô giật mạnh phanh tay. Xe của cô lao lên vỉa hè và đâm sầm vào một thân cây. May mắn cho cô, chiếc xe đang xoay ngang nên một nửa bên phải xe bẹp dúm, còn bên người lái không bị ảnh hưởng nhiều.

Cửa kính vỡ, cô còn thấy nguyên cả thân cây trong chiếc xe của mình. Cũng bởi luôn thắt dây an toàn mà cô không bị văng ra khỏi ghế, tuy nhiên bị xây xước khá nhiều khi kính vỡ vụn ngay bên cạnh. Cô có một vết bầm tím ở trán khi đập đầu vào cánh cửa bên, kèm theo vài vết xước rớm máu ở cánh tay phải, tuy nhiên không có chấn thương quá nghiêm trọng vì túi khí đã mở ra kịp thời, bảo vệ đầu và mặt cô. Một vài người xúm lại quanh chiếc xe. Cô nhức nhối, đầu óc choáng váng và tai ù đi.

Phải đến khi có người giật cánh cửa bên ghế lái và chạm vào người, cô mới biết mình vẫn còn sống.

"Cô ơi, có sao không?"

"Gọi cấp cứu đi!"

"Cô có nghe chúng tôi nói không?"

Quá nhiều người nói trong khi cô thấy đầu óc quay cuồng. Rốt cuộc cô cũng nhìn ra, người lái motor thật may đã tránh được cô, và hiện đã dựng xe cách đó một đoạn để chạy đến chỗ cô. Cô thấy khuỷu tay anh ta có vết xước đang chảy máu, chắc chắn do tránh cô nên đã bị ngã xe. Cùng với người đó còn có một, hai người dân đang mở quán bán hàng sớm. Cô đang ngồi bệt dưới đất sau khi người lái motor giúp cô ra khỏi xe. Cô nhìn vào trong xe.

Chiếc Audi đã nát bét một bên, túi xách của cô để bên ghế phụ lái cũng bị cửa xe đè bẹp. Thật không may, điện thoại của cô đang ở trong túi xách. Nó đi tong luôn rồi.

"Không, tôi không sao... Cảm ơn...", cô nhắm mắt để qua cơn choáng váng, không muốn to chuyện. Cô nhìn về phía sau. Không còn chiếc xe nào đỗ chắn ngang đường cả.

"Cô có làm sao không?", người lái motor là một chàng trai trông còn khá trẻ. Cậu ta đang ngồi xổm trước mặt cô, nhìn theo hướng nhìn của cô.

"Tôi xin lỗi", cô nói với cậu khi nhận ra cậu bị thương vì mình, "Xe tôi hỏng phanh. Có một chiếc xe... nhưng giờ nó đi rồi..."

"Không sao, tôi biết cô tránh chiếc xe đó. Tôi cũng nhìn thấy nó đỗ chắn ngang đường mà", người lái motor cười với cô, giơ tay ra, "Cô có bị thương ở đâu không? Có cần đi cấp cứu không?"

"Không, tôi ổn", cô nói, cũng ngạc nhiên vì mình gần như còn nguyên vẹn. Cô đã nghĩ, nếu chiếc xe của mình không xoay ngang hông mà đâm trực diện vào thân cây, hoặc lại xoay ngang ở phía cô ngồi, cô chắc chắn chết chắc. Cô bám vào cánh tay đang giơ ra của cậu để đứng dậy.

"Cô ấy vẫn ổn!", người lái motor quay lại nói với vài người dân quanh đó, "Các bác không cần gọi cấp cứu đâu. Có lẽ cảnh sát giao thông đến ngay thôi..."

Cô vẫn còn thấy đau rát ở bên tay phải. Có lẽ bị kính cửa cứa vào tay, cô chỉ thấy có rất nhiều vết xước và một số đã rớm máu. Alex sẽ phát điên nếu biết chuyện này mất.

"Xin lỗi...", cô vừa lên tiếng, cậu thanh niên lái motor đã quay lại, "Cậu có thể cho tôi mượn điện thoại được không? Điện thoại của tôi... ở trong xe mất rồi..."

"Được thôi, không vấn đề gì", cậu ta lại cười, móc trong túi quần chiếc điện thoại của mình và mở khóa cho cô. Cô nhận lấy với một lời cảm ơn, nhanh chóng ấn số điện thoại của Vương Khả. Cô nhớ số của Vương Khả như học thuộc lòng vậy.

"Ai đấy?", anh nghe máy chỉ sau tiếng tút thứ hai. Cô quay người đi, lấy tay che bớt miệng để những người xung quanh không nghe quá rõ.

"Là em", cô không xưng tên, "Có chuyện không hay lắm vừa xảy ra..."

"Chuyện gì vậy?", Vương Khả ngay lập tức thể hiện sự lo lắng, "Anh cũng đang tự hỏi vì sao giờ này em chưa đến."

"Em vừa gặp tai nạn", cô nói nhanh, "Xe của em hỏng phanh, đâm vào cây."

"Em đang ở đâu?", cô nghe thấy tiếng chạy huỳnh huỵch của anh. Cô nhìn quanh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!