Ngày hôm sau, nắng vẫn chói chang. Vương Khả để Alex đưa cô đến phim trường nhưng lại lái xe đi theo sau. Alex biết điều đó đồng nghĩa với một sự bảo vệ từ xa, vì trước đó Vương Khả không bao giờ làm như vậy.
Tay chân anh đã ngứa ngáy lắm rồi. Anh chỉ muốn quay sang hỏi cô gái đang vô tư ngồi bên cạnh: Đứa chó chết nào đang đe dọa em thế?
"Hôm nay anh thật im lặng!", cô ngúng nguẩy nói một câu xanh rờn, với tay mở list nhạc lên và chọn một bài hát. My Gospel của Charlie Puth. Cô cho rằng bài hát này sẽ khiến Alex sôi động hơn.
"Vì anh im lặng nên em muốn nói hết phần của anh sao?", Alex buông ra một câu nói đùa, vặn nhỏ bài hát xuống một chút. Cô nhún vai.
"Anh không luôn miệng tán tỉnh như mọi hôm. Có vẻ như anh cạn ý tưởng mất rồi..."
"Thôi nào, quý cô", Alex bật cười, "Anh không bao giờ cạn ý tưởng. Ngay cả khi không biết nói gì, anh vẫn có thể khen cặp mông của em sau cái quần bó sát ấy, cưng ạ."
Cô cười lớn, sung sướng gật đầu. Cùng với tâm trạng đó, cô nhún nhảy theo nhạc và hát theo vài câu hát. Alex mỉm cười trước hình ảnh ấy, với tay vặn lớn âm lượng cho cô.
"Anh nên cover lại bài này, Alex", cô tiếp tục nói với Alex. Anh cười và lắc đầu.
"Anh sẽ không hát nếu không có em."
"Gì thế?", cô tỏ ra ngạc nhiên, "Anh định từ bỏ sự nghiệp vì em à? Mang tội lắm!"
"Không đâu, cưng ạ", Alex bật cười, lại quay sang và nhìn vào mắt cô, "Anh sẽ không cover bài nào không có em. Chẳng hạn anh sẽ cover Marvin Gaye nếu em chịu đóng vai Meghan Trainor. Nếu không, anh chắc chắn không làm một Charlie Puth cô đơn đâu."
Cô phá lên cười, tháo dây an toàn, nhoài người sang hôn lên má anh.
"Anh đang dụ dỗ em theo anh hát hò đấy à?", cô ngồi lại vị trí của mình, cười tủm tỉm và cài lại dây an toàn. Alex vẫn nhìn thẳng lái xe, tuy nhiên anh đã không tập trung được trong giây lát.
"Anh nghĩ em đang dụ dỗ anh dừng xe lại và hôn em", anh nhìn cô cười ám muội, "Chúng ta sẽ đến muộn, bị mắng là hai kẻ không chuyên nghiệp. Rồi sau đó... có lẽ ngày hôm nay mình sẽ được mặc đồ mùa đông đến tận đêm."
Cô sung sướng cười một tràng, ra dấu đồng ý với lời anh nói. Alex ngắm nhìn người yêu mình hiện giờ, cô trông như là cô gái hạnh phúc nhất thế giới, không ngừng cười, và đang hát theo nhạc. Anh tự hỏi cô gái hạnh phúc này thật sự là người yêu anh, hay cô chỉ đang che giấu nỗi sợ hãi bằng niềm vui?
Sau cảnh quay đầu tiên, Vương Khả tranh thủ đến gần cô khi Alex vẫn còn đang chuẩn bị cho cảnh quay kế tiếp. Anh và cô đi lùi ra xa khỏi ekip, điều này không thể lọt ra khỏi tầm mắt của Alex.
"Anh đã hỏi được tình hình cải tạo của Hồ Phát", anh nói với cô ngay khi họ đi đủ xa khỏi người đứng gần nhất, "Có một chút khả quan, nhưng anh không biết có nên tin vào nó không."
"Anh cứ nói đi", cô nói, đôi mắt dán vào Alex. Cô chỉ muốn chắc chắn Alex vẫn đang diễn tốt và không bị phân tán tư tưởng.
"Thời gian đầu hắn ta vẫn còn rất ngông cuồng và không sợ ai", Vương Khả khoanh tay, mắt cũng dõi theo những người đang diễn như thể họ chỉ đang bàn luận về bộ phim, "Khoảng vài tháng sau, anh ta bị tấn công bởi những kẻ giam cùng phòng, bị tấn công tình dục."
Cô trợn mắt lên nhìn anh. Đó là trại giam toàn đàn ông, và Hồ Phát bị... tấn công tình dục?
"Chuyện này thường xảy ra trong các nhà tù hình sự. Tội hiếp dâm luôn bị coi thường và khinh bỉ, là tội có tỉ lệ bị tẩy chay nhiều nhất trong tù", Vương Khả giải thích khi thấy biểu hiện của cô, "Sau đó không những quản giáo không phạt nặng những kẻ tấn công tình dục Hồ Phát mà anh ta còn bị biệt giam hai ngày. Việc này khiến anh ta phải điều trị trong nhà thương của nhà tù suốt một tuần, rồi được phân công vào công việc giặt quần áo.
Từ sau đó tính cách anh ta thay đổi dần, người bạn của anh còn nói Hồ Phát đáng lẽ được vào diện xét ân xá và ra tù sớm từ hai năm trước nhưng anh ta tình nguyện ở lại trong đợt ân xá đó. Anh ta muốn trả đủ án."
Cô hoang mang thấy rõ, bối rối nhìn Vương Khả.
"Như vậy nghĩa là sao?"
"Theo như bạn anh nói thì Hồ Phát đã hoàn toàn không còn là người nguy hiểm hay có suy nghĩ sai lệch nữa. Nhưng anh nghĩ cẩn thận vẫn hơn, anh không tin tưởng hắn ta lắm. Ý anh là Hồ Phát ấy."
Cô rùng mình. Hình ảnh Hồ Phát những ngày anh mới được bác cô nhận nuôi thời nhỏ lẫn lộn với Hồ Phát thú tính, đáng sợ mười năm trước.
"Hai bác em hiện đang ở đâu?"
Cô giật mình, ngẩn ngơ một lát mới định thần lại được. "Cả hai bác đều đang định cư ở Mỹ. Hai bác qua đó chỉ ba năm sau khi Hồ Phát vào tù. Chẳng ai đi thăm anh ta cả."
"Dù sao đi nữa, cho đến khi anh tận mắt gặp và biết được anh ta ở đâu thì chúng ta sẽ xem xét. Còn không thì em vẫn phải cẩn trọng."
"Em tự lo được mà", cô cười trấn an anh, "Em có anh và Alex rồi..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!