Chương 33: (Vô Đề)

Tám rưỡi sáng, sau khi ngắm nhìn chiếc Boeing của Air France tấp xuống, chạy dọc đường băng, Vương Khả đứng thẳng người dậy, vươn vai. Anh quay lại nhìn người quản lý của Alex, Hoàng Thái Thành, chàng trai với đôi mắt lờ đờ như thiếu ngủ đang uể oải ngóc đầu dậy trên ghế.

"Họ về rồi hả?", Hoàng Thái Thành ngáp dài. Đêm qua anh chàng có thức khuya một tí, nhưng chủ yếu là thức để... chơi game và xem phim, "Trở lại ngày tháng làm việc cực nhọc nào..."

"Làm việc cho An Lôi mệt đến thế cơ à?", Vương Khả hỏi đùa một câu, nhìn quanh. Qua cửa kính to ở phòng chờ sân bay, hướng về phía đường băng, Vương Khả đã thấy xe bus sân bay đang chạy dần về phía chiếc Boeing 747 Air France.

Đằng xa, tít đằng xa, khoảng ba mét, nơi bị mấy anh bảo vệ sân bay chặn lại kia, bao nhiêu phóng viên và thợ ảnh đã chen chúc nhau để ghi lại khoảnh khắc hai ngôi sao trẻ về nước. Hoàng Thái Thành chép miệng, vô tình nhìn theo hướng nhìn của Vương Khả, bâng quơ trả lời:

"Cậu ta ngây thơ lắm..."

Đột nhiên đám phóng viên ngoài đó lại nhao nhao lên, tất thảy nhấp nhổm nhìn về hướng khác hẳn. Cả hai anh quản lý đều nhất thời thấy lạ, tiến lại gần một chút để xem có chuyện gì xảy ra. Ngoài kia, các hành khách đã nối nhau xuống sân bay và chui vào những chiếc xe bus đón khách.

"Có chuyện gì thế nhỉ?", Vương Khả lẩm bẩm, không muốn đi quá xa khỏi cửa đón khách, nhưng bởi chưa biết chuyện gì đang thu hút đám phóng viên, ngập ngừng phóng mắt về phía xa. Hoàng Thái Thành chạy lên trước, quay người bảo quản lý của Phan Hải Đình:

"Anh cứ đứng đấy đợi họ đi, em chạy ra xem có chuyện gì thôi. Nếu cần phải nhờ bảo vệ sân bay đi cùng, biết đâu đấy..."

Hoàng Thái Thành lo sợ có fan cuồng của Alex. Đúng thế đấy, là fan cuồng của Alex. Anh vẫn còn nhớ như in năm nào có một vụ cô bé mười bốn tuổi rạch tay vì Alex hẹn hò với cô ca sĩ mà cô bé rất... ghét. Alex sau đó đã phải bí mật nhảy lên xe đến tận bệnh viện nơi bố mẹ cô bé cho con vào chữa trị, khuyên nhủ và an ủi mãi cô nhóc ấy mới từ bỏ được suy nghĩ em sẽ chết nếu anh yêu cô ta.

Và bởi vì lần này khi anh hẹn hò với Phan Hải Đình, vài hôm trước, đã có một lần Hoàng Thái Thành đọc được tuyên bố của một antifan

-Hải Đình cho hay, sẽ dằn mặt Hải Đình nếu cô ta khiến Alex đau khổ. Rõ ràng họ không phân biệt được đâu là Hải Đình Diễn Xuất, đâu là Hải Đình Đời Thực rồi.

Dù Hoàng Thái Thành vẫn biết, có Vương Khả ở đây thì mọi chuyện chẳng có gì đáng lo, nhưng anh vẫn muốn đảm bảo chắc chắn. Anh đã phải giấu nhẹm Alex mọi thứ liên quan đến các thành phần antifan rồi, mà làm sao một tay che cả bầu trời được. Nhỡ đâu fan cuồng kéo đến dằn mặt cô thật... Hay khủng bố đánh bom chẳng hạn.

"Không cần phải đi xa quá đâu", Vương Khả cũng đi theo Hoàng Thái Thành một đoạn, rồi dừng lại ở lưng chừng cửa đón khách sân bay. Cậu quản lý của Alex bước thêm vài bước, đột nhiên đứng khựng lại. Cứ đứng như trời trồng ở đó, và đám phóng viên bắt đầu quay người về phía anh rồi. Anh đang đứng cách họ có vài bước chân, và nhìn xuyên qua đám người đó.

"Có chuyện gì thế?"

Vương Khả lại hỏi. Hoàng Thái Thành lùi một bước, quay lại, lon ton chạy về bên cạnh anh, mặt hết sức nghiêm trọng.

"Không ổn rồi anh ạ. Cô MC... MC Chào buổi sáng có mặt ở đây nè..."

"Cái gì? Có phải... Bạch Thiên Thư không?"

"Không cô ta thì còn ai nữa!"

Hai chàng trai nhìn về đám phóng viên nhốn nháo hẳn lên, khi một người bảo vệ rẽ đường qua họ để một cô gái đi vào. Đúng là Bạch Thiên Thư, khuôn mặt mềm mại không lẫn đi đâu được, dáng người thon gọn không nhầm với ai được. Cô ta mặc một cái váy quây diêm dúa như đi dự tiệc vậy, mặc dù phong cách đó toát ra một vẻ thanh thoát, đứng đắn. Trên tay cô tay là một bó hoa hồng nhung cỡ lớn.

"Này, này! Anh bảo vệ!", Hoàng Thái Thành khi thấy Bạch Thiên Thư chuẩn bị bước qua cái rào chắn của sân bay liền hô lên, "Cô gái đó không được vào đây!"

Bảo vệ sân bay có vẻ lúng túng. Còn Bạch Thiên Thư nghếch cằm lên nhìn anh, nở nụ cười rất nhã nhặn. Con người của truyền hình có khác.

"Chào cậu, Thái Thành!", cô nói, không có vẻ xấc láo hay châm chọc nào cả, "Nghe nói Alex chuẩn bị xuống máy bay?"

"Cậu ấy không có liên quan gì đến cô cả!", Hoàng Thái Thành đến gần, chau mày lại trước những tiếng chụp ảnh, "Mong cô đi về để tránh gây hiểu nhầm."

"Gây hiểu nhầm gì chứ!", Bạch Thiên Thư thốt lên, "Tôi muốn đến đón Alex mà!"

Từ bao giờ cô ta gọi An Lôi bằng cái tên Alex nhỉ? Hoàng Thái Thành có một chút không vừa lòng. Alex là tên mà Phan Hải Đình luôn dùng để gọi bạn anh. Anh bỗng nhiên không thấy thích những người khác, ngoài cô và fan hâm mộ thâm niên của Alex, cũng gọi Alex như vậy.

"An Lôi đã có người nghênh đón tử tế rồi, và tôi chắc chắn cậu ấy không muốn gặp cô ở đây đâu", Hoàng Thái Thành quay sang nhìn ngay bảo vệ đứng cạnh, "Làm ơn không cho cô gái này bước vào, cô ấy không có phận sự."

Phóng viên quanh đó râm ran, xì xào khi quản lý của Alex ngăn cản Bạch Thiên Thư. Vốn scandal "ngoại tình" đã lắng xuống rất nhiều trước những pha tình cảm của Alex và bạn gái Phan Hải Đình rồi, bỗng dưng Bạch Thiên Thư xuất hiện ở sân bay đón Alex từ Pháp về, rồi bị từ chối bởi quản lý của Alex... Có khúc mắc gì ở đây chăng?

Bạch Thiên Thư thong thả cười, đương nhiên việc này có nằm trong tính toán của cô rồi.

"Sao lại khó khăn với tôi thế nhỉ, anh bạn, tôi đến đón họ với thiện chí mà?", cô đon đả đáp. Vương Khả nghe ngóng tình hình một lúc, tiến lại gần phía sau Hoàng Thái Thành.

"Có chuyện không ổn à?", Vương Khả lên tiếng, nhìn Bạch Thiên Thư một cách không thể bình thường hơn. Ở Hoàng Thái Thành vẫn có xen một chút khó chịu, nhưng ở anh, chẳng có gì cả. Như thể cô MC cũng chỉ là một fan hâm mộ bình thường đang cố chen vào gặp thần tượng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!