Chương 32: (Vô Đề)

Sáng hôm đó, trước khi ra sân bay, cô và Alex đã ăn bữa sáng cuối cùng ở Pháp tại Le Cinq, nhà hàng có hai sao Michelin, như một cách thể hiện sự tiếc nuối khi phải rời khỏi Paris. Sau bữa sáng, Danny đích thân mang xe đến đón hai người để tiễn ra sân bay Charles de Gaulle.

"Ở Pháp tận năm ngày và không thèm đi chơi với tôi lấy một tí!", Danny nói với Alex, khi cô và anh chuẩn bị làm thủ tục check in. Alex cười rất tươi, đấm nhẹ vào vai anh chàng DJ.

"Đừng nói như thể tôi sẽ đi luôn vậy chứ."

"Chắc chắn bọn tôi sẽ quay lại", cô nghiêng người nói với Danny. Bọn họ đều giao tiếp bằng tiếng Anh để cô có thể hiểu anh và Danny đang nói gì. "Tôi còn chưa kịp thưởng thức Spa tại khách sạn..."

"Sớm thôi, em yêu", Alex nhìn cô mỉm cười, cúi xuống hôn lên má cô một cái. Biểu hiện này rõ ràng không phải là giả vờ, Danny nghĩ, cùng lúc kéo tay Alex và thì thầm với anh, bằng tiếng Pháp.

"Tỏ tình rồi đấy à?", Danny cười khùng khục khi lần đầu thấy Alex ngượng ngùng, hơi đỏ mặt, "Khá lắm, Alex!"

"Cảm ơn vì đã không tin tưởng tôi", Alex nói đùa một câu làm Danny cười ngặt nghẽo. Anh chàng DJ chào tạm biệt Alex bằng một cái ôm nhẹ, và ôm theo kiểu tương tự với cô.

"Chăm sóc bố mẹ và Jamie hộ tôi nhé!", Alex nói trước khi cùng cô xách hành lí lên. Danny ra dấu OK, rất tươi tỉnh đáp lại yêu cầu nho nhỏ đó.

"Jamie là của tôi rồi."

Xong xuôi, anh nhìn theo Phan Hải Đình và Alex đi qua nơi check in, quay lại và vẫy tay chào mình. Danny chờ cho đến khi họ khuất bóng sau phòng đợi mới xoay người đi về.

"Nhanh thật đấy", cô duỗi người thoải mái khi ngồi trên ghế đợi, tựa đầu vào vai Alex, "Cách đây bốn ngày chúng ta đang ngồi đợi để lên máy bay, bay sang Pháp."

Alex bật cười, hôn lên mái tóc cô.

"Nhưng thành công đấy chứ?", anh nói, "Cách đây bốn ngày em vẫn còn không chịu làm bạn gái của anh."

Cô ngây ngô cười giòn tan. Ai mà biết anh cũng thích em!

"Thế nào?", anh dùng ngón tay nâng cằm cô lên để được nhìn vào mắt cô, "Tối nay anh đã được ôm em ngủ chưa, hay em vẫn định bảo tiếp viên hàng không mang cho anh thêm một cái chăn?"

Cô không biết làm gì trước câu chọc ghẹo của anh, chỉ biết đấm nhẹ vào ngực anh, và cười ngặt nghẽo.

"Chắc chắn rồi. Đừng làm như kiểu mấy đêm trước anh chịu nằm một mình vậy."

Đến lượt Alex bật cười trước câu nói của cô. Anh hôn phớt lên môi cô và ôm cô vào lòng.

Điều tuyệt vời nhất mà Paris đem đến cho anh, chính là điều này đây.

Alessandra Ambrosio đã đăng hai tấm ảnh selfie gây chấn động dư luận lên instagram của mình. Ảnh đầu tiên là ảnh nàng Thiên Thần Brazil cùng với Phan Hải Đình, chụp vào ngày đầu họ gặp nhau, tại buổi diễn đầu tiên của Paris fashion show. Bức ảnh tiếp theo chính là tấm ảnh chụp ở Lido de Paris, cùng với cô và Alex.

Trong nước, truyền thông rộn rã hết cả vì hai bức ảnh đó. Phan Hải Đình, vốn đã là tâm điểm chú ý khi được mời đến Tuần lễ thời trang Paris, nay lại hot gấp đôi khi lên ảnh cùng một người mẫu nổi tiếng của Victoria's Secret. Nữ nhân vật chính thì vô cùng thảnh thơi chẳng biết gì, trong khi Vương Khả, anh quản lý của cô, lại cực kì bận rộn khi các phóng viên liên tục tìm đến anh.

Tạp chí Elle thậm chí còn ngỏ lời với cô, thông qua anh, mời cô chụp ảnh bìa cho tạp chí tháng tới và phỏng vấn cô về trải nghiệm thời trang ở Paris. Vương Khả chẳng biết trách ai, bởi vì cô gái của anh đã làm rất tốt rồi. Không cần phải quá cố gắng làm gì mà vẫn nổi tiếng.

Trời đã tối. Sắp xếp xong lịch trình sắp tới của cô, anh check lại lịch một lần nữa để chắc chắn rằng cô đang ở trên máy bay, sẽ về đây lúc tám giờ sáng mai và sẵn sàng cho buổi chụp ảnh quảng bá phim cùng Alex vào buổi chiều. Mọi thứ đã được chuẩn bị đâu ra đấy rồi.

Vừa mới ngả người thư giãn trên chiếc ghế bành to trong phòng làm việc ở nhà mình, anh đã nhận được một tin nhắn của cô.

"Em và Alex đang ở trên máy bay. Mọi thứ rất tuyệt. Đến đón em vào sáng mai nhé!"

Vương Khả nhoẻn miệng cười. Đúng như anh tính toán.

"Đã đặt thông báo nhắc nhở. Và đã thuê người đến lau dọn toàn bộ lại căn hộ của em. Tất cả đã sẵn sàng chờ em về rồi đấy, nghỉ ngơi đi nhé. Ngày mai em sẽ lại phải lăn lộn thôi."

Anh biết, cái cách anh dùng từ lăn lộn sẽ khiến cô cười. Cô luôn luôn thắc mắc mỗi khi anh dùng từ này để nói về núi công việc mà cô phải làm, và anh lại nói bởi gì em trông giống như đang lăn lộn trong một đống giấy tờ ghi việc cần làm vậy. Cô chắc chắn không hiểu anh muốn ám chỉ điều gì, nhưng cô rất thích anh nói vậy. Cô nói rằng nghe nó rất dễ thương.

"Anh thật tuyệt vời! Giống như bố mẹ của em vậy. Ngủ sớm đi nhé, Vương Khả. Chúc anh ngủ ngon!"

Kèm theo hai cái mặt cười và một hình trái tim. Có lẽ ngoài Alex ra, chỉ có anh mới được nhận những kí tự đó của cô. Cô còn chẳng gửi bất kì biểu tượng nào khi nhắn tin với mấy cô bạn gái. Anh đã quá quen với điều đó rồi. Suốt tám năm làm quản lý của cô, cô luôn nói chuyện với anh theo kiểu mà nếu người ngoài nhìn vào không biết chuyện, họ sẽ tưởng anh là người yêu của cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!