Chương 31: (Vô Đề)

Đứng từ trên ban công tầng hai của tòa biệt thự kiểu Pháp của gia đình Simon, cô có thể thấy rõ mặt trời lên tới đỉnh đầu vào giữa buổi trưa này.

"Phong cảnh ở đây đẹp quá!", cô nói khi Alex đến gần mình, từ phía sau. Anh ôm cô trong lòng, dịu dàng tựa đầu lên vai cô.

"Không đẹp bằng em."

"Em không quen nghe thế đâu, Alex", cô cười tủm tỉm, tuy vậy trong lòng vẫn thấy vui. Lần đầu tiên gặp mặt gia đình Alex, cô đã thấy như mình thuộc về nơi này từ lâu lắm rồi vậy.

"Hôm nay là ngày cuối cùng chúng ta ở Pháp rồi...", anh thì thầm bên tai cô, "Anh thật sự không muốn rời khỏi đây chút nào."

"Em cũng thế...", cô bám lấy hai tay anh đang ôm riết lấy mình, ngả vào lòng anh, dụi đầu vào cổ anh. Giây phút thế này thật tuyệt, mà cô biết sẽ rất hiếm hoi khi họ trở về nước.

Quả thực, nơi đây chính là thiên đường. Paris tráng lệ, con người Pháp lãng mạn, ẩm thực Pháp tuyệt hảo. Không có fan hâm mộ vây quanh, không có truyền thông soi mói bám riết. Chỉ là chính bản thân mình, bên cạnh người mình yêu, như hai người bình thường không hề có vướng bận.

"Vì đêm nay là đêm cuối cùng đi chơi với nhau...", anh cắn nhẹ vào dái tai của cô, "Đi xem Opera với anh nhé?"

Cô bật cười. Opéra Bastille, nơi mà anh đề cập với bố mẹ lúc nãy. Một đề nghị kì lạ.

"Em sẽ đi bất cứ đâu với anh."

"Nghe lãng mạn đấy", anh bật cười, "Tối nay ở đó có vở Roméo et Juliette, chỉ đêm nay..."

Chà, rủ cô đi xem kịch William Shakespeare. Đúng là kẻ có tâm hồn lãng mạn.

"Đã bao nhiêu lần anh đi xem opera rồi?", cô hỏi lại, không tin rằng người năng động như Alex lại hứng thú với nhạc cổ điển. Anh nheo mắt, làm bộ đang đếm, cười tươi trả lời.

"Tối nay là lần đầu tiên."

Anh làm cô phì cười, phải công nhận, ở bên cạnh anh cô cười nhiều hơn thường lệ. Bởi vì anh thật đáng yêu và hài hước, cô hâm mộ từ những suy nghĩ tích cực cho đến cách ăn nói đầy hàm ý. Một người mang đầy màu sắc.

Anh và cô chuẩn bị rời đi khi trời chuyển về chiều. Không tính đến những người hầu và ông quản gia Bonnet, mọi người đều dồn hết về sảnh chính để tiễn Alex và cô.

"Mẹ không đi cùng bọn con thật à?", Alex đang rủ mẹ đi xem opera đây mà. Marie Simon ôm Alex, nói thầm với anh.

"Tối nay mẹ với bố có kế hoạch khác rồi. Mà con biết Jamie rồi đấy, không đời nào nó đi xem opera đâu. Chúc con và Hải Đình vui vẻ."

"Dorete!", Jamie đột nhiên hô lên, và chẳng ai biết cậu nhóc nói với ai cho đến khi thấy cậu ta chỉ nhìn chằm chằm vào cô, "Tu es l' amour de ma vie.... (Em là tình yêu của đời anh)"

Alex đấm em trai mình một cái, vào bụng. Không rõ có đau hay không mà Jamie cúi gập người, ôm bụng rống lên thảm thiết. Và cũng chỉ có cô hốt hoảng chạy lại xem tình hình của cậu ta, ngăn cản Alex. Lạ lùng thay, chẳng ai ngoài cô biểu hiện sự lo lắng nào.

"Nó giả vờ đấy", Alex giữ một tay cô, "Lúc nào chẳng vậy."

"Jamie, con đừng dọa người ta như thế", bà Simon lên tiếng, và Jamie thay vì nhăn nhó ôm bụng, ngay lập tức thẳng người dậy, nhìn cô cười ám muội.

"Elle s'inquiète de moi! (Chị ấy lo cho con kìa!)"

Cô ngẩn người ra, rụt cổ lại dịch về phía Alex. Bà Simon nhắc nhở cậu thêm một câu, và trông cậu vô cùng ngây thơ khi trưng bộ mặt cún con và nhún vai theo kiểu vô tội.

"Je m' excuse pour tout ce théâtre, mais je voulais prouver un point... (Tôi xin lỗi về màn kịch này, nhưng tôi chỉ muốn chứng tỏ một điều thôi)", cậu nhìn cô, nói một tràng câu nói mà cô không hiểu còn cậu thì nghĩ rằng nó sẽ rất lãng

-mạn, "Je t' aime un peu plus tous les jours (Em cảm thấy yêu chị nhiều hơn mỗi ngày...)"

"Oh, Seigneur, ma fils!", bà Marie thốt lên, "Vous avez juste rencontrée pendant quelques heures! (Con mới gặp Hải Đình có vài tiếng thôi mà)"

"C' était ma façon de lui prouver comment je me sens (Đấy là cách con chứng tỏ tình yêu của con)!", Jamie nhún vai lần nữa, "Marie?"

"Mon dieu, Félix, faire quelque chose! (Chúa ơi, Félix, làm gì đi chứ)", Alex rú lên, trợn mắt đe dọa em trai và nhìn bố. Có vẻ như kịch bản của gia đình Simon luôn là thế này: Jamie trêu

- Alex tức

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!